Hoàn thành bản thảo Mùa lá rụng trong vườn, gửi tới Nhà xuất bản Phụ nữ, nhà văn Ma Văn Kháng đi thực tế nông thôn Hà Nam 6 tháng. 6 tháng xa Hà Nội, tuy yên tâm vì đã ký thác “đứa con tinh thần” của mình cho những bà đỡ tin cậy: Giám đốc Nhà xuất bản Phụ nữ lúc này là nhà văn Nguyệt Tú và người biên tập cuốn sách là cô Mai Quỳnh Giao - một biên tập viên trẻ trung, xinh xắn, giàu năng lực thẩm mỹ, nhưng lòng dạ Ma Văn Kháng vẫn không khỏi bồn chồn.
Tapchinhavan.vn- Trịnh Thanh Sơn là thế. Mải mê đọc, mải mê viết chẳng đòi hỏi và cũng chẳng cần một hàm ơn, một đãi ngộ nào.
Dạo ấy tôi công tác ở Lao Cai. Lao Cai, tỉnh địa đầu của đất nước. Một vùng địa lý nhân văn đặc sắc của hai mươi bốn dân tộc anh em. Một bảo tàng còn lưu giữ gần như toàn vẹn không khí và hiện vật của lịch sử thời hiện đại.
Già Khương là cách gọi thân mật của những người hậu sinh dành cho lão nhà thơ Khương Hữu Dụng, tác giả của câu thơ để đời “Một tiếng chim kêu sáng cả rừng”. Ông đã đọc và viết Lời bạt cho tập trường ca Bác của nhà thơ Lê Đạt do NXB Thanh niên ấn hành vào năm 1990, kỷ niệm 100 năm sinh của danh nhân văn hóa thế giới - Chủ tịch Hồ Chí Minh.
10 giờ 30 sáng 12-8, một người đàn ông hơn 60 tuổi cụt hai tay, cùng một người đàn bà và một em nhỏ đứng lặng bên giường bệnh của nhà văn Sơn Tùng. Khách rưng rưng chào, hỏi ông có nhớ mình không.
Tapchinhavan.vn- Tôi luôn luôn hình dung khi đọc một cuốn tiểu thuyết, một truyện ngắn, một bài thơ như thể là tôi đang được đắm mình trong đó, trong cái thế giới ảo huyền mà tác phẩm đó đang bày ra, đang mở ra và đang lôi cuốn tôi chỉ qua duy nhất một kênh đó là kênh thị giác, rồi từ đấy kênh thị giác của tôi mới oà ra và như vô vàn các con suối thấm đẫm dần đẫm dần các kênh khác của thính giác, của vị giác, của khứu giác, của xúc giác, và có lẽ vậy, tất cả các kênh ấy mới trào ngược lên cái tự giác (trí tuệ) của tôi.
Khi tôi đến, học giả Học Phi lặng lẽ ngồi chờ tôi trên xe lăn từ bao giờ. Cẩn thận tiếp khách, ông mặc áo sơ mi trắng thanh sạch bên ngoài áo ba lỗ Dệt kim Đông xuân, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt xa xôi. Sau buổi chiều trò chuyện, tôi mới hay, bên trong ông chất chứa nỗi buồn thăm thẳm. Vậy là do buổi trưa (26/7), ông vừa nghe tin con trai cả của mình, nhà văn - nhà viết kịch Hồng Phi qua đời.
Tapchinhavan.vn- Nhà thơ, Nhà giáo ưu tú Nguyễn Trọng Khánh vừa qua đời sau một cơn bạo bệnh. Thế là làng văn chương cả nước nói chung, làng văn nghệ Thái Bình nói riêng mất đi một nhà thơ tài hoa và hàng vạn học sinh ở miền quê lúa mất đi một nhà giáo tài năng, tâm huyết. Tạp chí Nhà văn Việt Nam xin trân trọng giới thiệu bài viết của Nhà thơ Bùi Hoàng Tám, một người bạn vong niên của Nhà thơ Trọng Khánh từ gần 30 năm nay
Trong đời mình, chị đã nếm trải nhiều thăng trầm mà nhiều phụ nữ khó có thể vượt qua. Ẩn sau vẻ nhu mì, nhỏ nhẹ, vốn là đặc trưng tiêu biểu của người con gái Huế, là sự mạnh mẽ, quyết liệt của một người sinh ra lớn lên ở Hà Nội, không khoan nhượng với chính mình, trên con đường đi tìm kiếm ý nghĩa đích thực của đời sống, trong tình yêu và trong văn chương.
Từ xa xưa, tao đàn do vua Lê Thánh Tông lập ra còn được người đời trân trọng gọi là "nhị thập bát tú", các nhà thơ được ví với những ngôi sao! Vì sao "làng văn" xưa lại đẹp vậy? Có lẽ vì làng văn chỉ bao gồm những nhà văn thuần chất, họ chỉ lấy mục đích sáng tác là niềm đam mê, là niềm vui sống. Nhân cách của nhà văn thường song hành với tài năng văn chương? Dẫu có nhà văn thái quá coi sáng tạo văn chương là tất cả mục tiêu, là lý tưởng sống của mình!...