TCNV- Sáng nay, 17-02-2012, tại làng Chùa, xã Sơn Công, huyện Ứng Hòa, Hà Nội đã diễn ra cuộc trao giải cuộc thi” Thơ ca và nguồn cội” lần thứ II.
Từ một làng quê thanh bình bên sông Đáy những người nông dân làng Chùa đã gửi bức thông điệp” thơ ca là ngũ cốc trên cánh đồng” đến khắp mọi miền Tổ quốc để bất kỳ ai đó có lòng yêu thơ, có khả năng sáng tác thơ về những làng quê về những người nông dân có thể gửi những sáng tác của mình về làng Chùa. Cuộc thi lần thứ II đã đón nhận được 6.372 bài thơ dự thi và 14 tác giả đã được trao giải. Nhà thơ Đinh Thị Như Thúy đến từ Tây nguyên đã đạt giải Nhất với “Nơi ngày đông gió thổi”; theo PGS.TS Nguyễn Đăng Điệp- Viện trưởng Viện văn học thì trong thơ Đinh Thị Như Thúy có sự kết hợp hài hòa giữa thực và ảo, giữa hơi thở thao thiết của tình yêu và hạnh phúc, cô đơn và đau khổ...Hấp lực thơ Đinh Thị Như Thúy không nằm ở những cách tân táo bạo, những cách nói gây sốc mà là sự trường sức và phóng khoáng của một trường liên tưởngng mạnh với nhiều hình ảnh đẹp, gợi cảm và đầy nữ tính...
Danh sách tác giả được giải
Giải Nhất:
Đinh Thị Như Thúy với Nơi ngày đông gió thổi.
Giải Nhì:
1- Trần Đăng Huấn với Thổ thần và Người mẫu ảnh bên lề đường lá đổ.
2- Nguyễn Giúp với Gò nổi và Nhà ngoại tôi trăng lên.
Giải Ba:
1- Đỗ Thượng Thế với Niệm sông và Viết theo nhát cuốc của chị.
2- Lê Xuân hiệp với Bà ơi, Ký ức và Ngày mùa.
3- Phạm Vân Anh với Người đàn ông trên biển Tây nam và Nói với con về quê hương.
Ngoài ra còn có 9 tác giả được nhận giải Tư.
Nhà thơ Đinh Thị Như Thúy (phải) nhận giải Nhất Nhân dịp này, Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam cũng đã trao Bằng Khen cho Hội thơ Làng Chùa về những đóng góp, tôn vinh thơ ca.
Nhà thơ Đỗ Hàn (phải) thay mặt Hội Nhà văn Việt Nam trao bằng khen cho Hội thơ làng Chùa
Võ Đông
Trích tác phẩm đoạt giải Nhất
Nơi ngày đông gió thổi
Đinh Thị Như Thúy
Một
Nàng ngẩng mặt lên trời cao. Đó là buổi sáng của một ngày đông đến sớm. Gió mang hơi lạnh chảy tràn trề nàng.
Từ đỉnh đầu. Nơi những sợi tóc lay động như những lá cây. Gió buốt lạnh tràn xuống mơn man khuôn mặt. Gió buốt lạnh tràn xuống. Tràn xuống nữa.
Trong mê đắm nàng nhìn những đàn chim xếp đặt một thứ tự rất đẹp bay hết về một phương. Nàng thì thầm bay đi bay đi. Trong những cánh vỗ kia nghe vang vang lời thoả nguyện của một ước muốn.
Trong mê đắm nàng lắng nghe những ngọn gió. Những ngọn gió đang rượt đuổi nhau. Mê mải. Không khởi đầu không kết thúc. Những ngọn gió như ngựa hoang. Ngùn ngụt suốt ngày suốt đêm. Cứ phía trước mà phi mà lồng lộn sải vó.
Mỗi ngọn gió ào ạt kể một câu chuyện. Những câu chuyện về những con người phiêu lưu mê dại tìm thấy nhau ở khát vọng tự do.
Tự do.
Ra đi.
Phiêu lưu.
Mê dại.
Nàng nghĩ rằng nàng biết những cảm giác đó.
Đó là cảm giác mùa đông của xứ sở này.
Hai
Thứ sáu ngày mười ba. Buổi chiều không dưng đỏ rựng như đám cháy. Gió cuồng nộ. Ngoài bờ rào dã quỳ vàng một màu gắt gỏng. Người đàn bà chợt thèm ngoại ô với những đồi dã quỳ ngờm ngợp.
Nàng thở.
Một góc đồi núi Dak Song. Hoang dã lạnh lẽo và rực cháy những dã quỳ nồng nàn dâng hiến.
Nàng thở.
Những đồi dã quỳ đẹp đến mức có thể lẩn vào đó mà chết. Những đồi dã quỳ mạnh mẽ đến mức có thể tan rã vào đó mà không để lại chút dấu vết nào.
Có chăng là những sợi tóc vấn víu bàn tay ai đó, một ngày nào đó, tình cờ chợt đến giữa hoa mà nghịch đùa bỡn cợt.
Bướm hoang ong rừng rồi hết. Nhưng những lẩn khuất đơn côi đau đớn mãi còn. Như tiếng gió u u chưa bao giờ mất. Trên xứ xở này.
Dã quỳ có là minh chứng cho sự tồn tại và tiêu biến của những sợi tóc vùi dưới rặng cây?
Trăm nghìn dã quỳ vàng có đoá nào chợt pha màu máu đỏ?
...
Bốn
Buổi sáng đã bắt đầu bằng những bừng dậy lan toả. Đầy ắp không trung lạnh một mùi hương thanh khiết. Một mùi hương quen thuộc nhưng mãi lạ lùng bí ẩn.
Người người ngơ ngác hỏi. Người người lắc đầu kinh ngạc.
Mùa đông về đột ngột và bất thường bởi những rẫy cà phê nở hoa trắng trái mùa. Hoa nở trắng ngợp ngợp cùng lúc với trái chín đỏ bầm như máu trong cây...
...
Người đàn bà chăm chú dõi tìm trái đỏ trong cây. Đôi bàn tay mạnh mẽ vặn xoắn theo cành. Trái chín đỏ. Trái chín đỏ. Xoắn vặn dây thừng trong lòng bàn tay xây xát mùa màng. Trái chín đỏ. Trái chín đỏ. Rơi rơi trên tầng tầng lá khô đã bắt đầu giòn vỡ.
Rồi trái đỏ tươi tròn lẵn nhu nhú nụ rốn xinh ken vào nhau dày dày trên sân nắng. Ngời ngời mãn nguyện đón nhận nhịp rùng rùng chao đảo theo đường đi của những chiếc trang cào. Những va chạm cọ xát ngửa nghiêng nóng rực.
Những đường cào chạy thành rãnh dài như những răng lược khổng lồ chải vào mớ tóc vạm vỡ chảy đỏ rực bất tận trên sân.
Trời xanh cao và gió ngùn ngụt đuổi ngày đông nắng lạnh.
...