12:11 ICT Thứ tư, 19/06/2013

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác » Thơ

"Tổ quốc nhìn từ biển"

Thứ ba - 31/05/2011 09:25
"Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn"

"Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn"


Tổ Quốc nhìn từ biển

Nguyễn Việt Chiến

 

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển

Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa

Ngàn năm trước con theo cha xuống biển

Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc

Các con nằm thao thức phía Trường Sơn

Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả

Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

 

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển

Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng

Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo

Lạc Long cha nay chưa thấy trở về

Lời cha dặn phải giữ từng thước đất

Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

 

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể

Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù

Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ

Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

 

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích

Những đau thương trận mạc đã qua rồi

Bao dáng núi còn mang hình góa phụ

Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

 

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa

Đã mười lần giặc đến tự biển Đông

Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử

Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

 

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo

Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn

Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy

Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

 

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả

Những chàng trai ra đảo đã quên mình

Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước (*)

Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

 

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát

Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời

Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất

Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

 

(*) Mới đây người dân huyện đảo Lý Sơn đã tìm thấy một sắc chỉ của vua triều Nguyễn năm 1835 cử dân binh ra canh giữ đảo Hoàng Sa

 

http://img.vietnam.vn/2011/05/05/08/44/images508537image013.jpg
 
Hào phóng thềm lục địa
Nguyễn Thanh Mừng

 

 

Chúng tôi đã vùa rất nhiều hình ảnh sang trọng của đại dương trút vào vần điệu xôm trò của những bữa tiệc thơ

Nào yến sào ngọc trai nào đồi mồi san hô nào cánh buồm tung mây ra khơi vào lộng

Tuy nhiên, hoa thả xuống nghĩa trang trong lòng biển Đông

Và câu chữ dâng lên linh hồn các anh- những người lính biệt tăm giữa sóng cao gió rộng

Dường như hãy còn quá mỏng

Dù điều ấy, có thể các anh không quan trọng

 

Giữa trập trùng tình thế nguy nan các anh vật lộn cùng bão tố đại dương

Sau  dòng điện nghẹn ngào về bộ chỉ huy gửi lời chào vĩnh biệt

Chúng tôi vẫn trùm chăn đọc sách

Chúng tôi vẫn mở vi tính làm thơ

Thả vào diễn đàn sấm rung chớp giật

Những siêu thực những tượng trưng những hậu hiện đại những tân hình thức

Bên cạnh việc đem tên những hành tinh lộng lẫy trên dải thiên hà ra mà lăng xê nhau

Thậm chí ai đó còn mang những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể con người ra mà phỉ báng nhau

Dù điều ấy , các anh không hề biết

 

Những tiện nghi những ngôn từ những điều kiện sinh tồn tối thiểu của đời người

Các anh cứ giản lược hồn nhiên

Quen việc căng thân mình đầu sóng gió

Quen  cơn bão đánh tên bằng con số

Tít một xóm làng còn có mẹ cha

Những tóc bạc lặng thầm mỗi đêm giao thừa mỗi ngày kỵ giỗ 

Người vợ trên đất liền của anh phải biết cách làm thế nào để không hóa đá

Đứa con trên đất liền của anh phải học cách chống chỏi với sự trống trải của căn nhà thiếu đàn ông trước khi học chữ

Người yêu trên đất liền của anh bần thần trước chiếc nhẫn đính hôn

Thửa ruộng xưa đất liền

Ngõ  phố xưa đất liền

Và bao nhiêu thứ

Phải biết giấu nỗi đợi trông ở góc bờ nào

 

Giữa lúc các anh thương nhớ cồn cào

Thèm một bát canh thiếu phụ

Thèm những tiếng trẻ bi bô bịt mắt bắt dê

Thèm nắm bàn tay người mình yêu tung tẩy dưới những giọt mưa

Chúng tôi ung dung tìm cách vặt lông bóng ngựa thời gian trong quán nhậu

Chúng tôi phức tạp hóa một khái niệm bình thường như kiểu dát kim cương cho cào cào châu chấu

Hoặc lột trần những thần tượng ra cợt nhả tung hê vết sẹo, nốt ruồi

 

Cái cách các anh đón bão thế nào

Sẵn sàng trước tàu chìm giàn sập

Quấn quốc kỳ vào người  vĩnh quyết

Kết chùm phao hoặc nhường can nhựa cho nhau trong lúc hết đợt sóng này đến đợt sóng kia quăng ngang quật dọc

Chúng tôi khó mà học được

Khi trời nước điên cuồng

Mọi trường phái cao siêu

Cũng thành bất lực

Mặt biển thiên đường hôm qua

Hôm nay thành địa ngục

 

Ngày nào các anh đã chọn lựa cho mình một tuổi trẻ hiên ngang trước thềm lục địa lênh đênh

Ngày nào các anh đã ăn nhín nhịn thèm, giành nước ngọt và sữa đường cho những nạn nhân bốn phương trời các anh vừa cứu sống

Ngày nào các anh ươm bầu bí trong mây, trồng rau trên sóng

Chúng tôi rồng rắn trước thiên đình

Dựng một khát khao gây men hùng hồn cho đàn voi tư tưởng

Chui qua lỗ kim trại sáng tác Đà Lạt, Đại Lải, Nha Trang, Tam Đảo, Vũng Tàu

Thậm chí đôi lúc cao hứng  còn nhân danh đại diện cho  dân tộc và nhân loại, thề độc lúc lồm cồm trong  căn phòng điều hòa rượu bia ngất ngưởng

Những giá trị trường tồn của muôn đời  sẽ được  cất cánh bi hùng  trong trường ca và tiểu thuyết trường thiên

Nếu không trao cho chúng tôi giải Nobel

Viện Hàn lâm Thụy Điển đích thị đồ mù lòa

Kẻ nảy mực cầm cân hóa quân thối tha vất vưởng

 

Những vòng nguyệt quế ơi, xin người hãy anh minh

Tìm địa chỉ những tâm hồn  hào phóng

Dẫu các anh chỉ còn là gió sóng

 

Chúng tôi đang hướng mặt về phía các anh

Đặng tìm ra một khoan dung tỉnh thức

Nghe những cơn bão điên cuồng vẫn khôn nguôi phía trước

Những dự án nhập nhằng  ẩn danh vì dân vì nước

Tiếng đồng tiền chảy vô két bọn maphia

Thật xúc phạm

Nếu đem so với tiếng sột soạt

Của đồng lương phong phanh thời lạm phát

Của đau đớn đồng tiền tử tuất

Bìu ríu cõi dương trần

 

Chúng tôi đã đi bao nhiêu ngày đàng đọc bao nhiêu pho sách để kiên trì thức cùng  trang viết

Nhưng khó mà học được cách bền gan của người thân các anh

Có một người cha từ miền Bắc đi dọc về Nam ghé những bến cảng mà con mình từng trải qua ngắn ngủi đời lính hải quân

Có một người vợ, có một đứa con vẫn quen ngồi viết thư và quen ra ngõ chờ thư

Có một người yêu vẫn đêm đêm lau chùi mặt nhẫn

Cầu ước nụ hôn xưa

Như chiếc mỏ neo buông vào lòng cảng

Có thể nào nguội tắt niềm hy vọng

Họ thắp đến cạn cùng ngọn lửa tin yêu

Rằng các anh lưu lạc ở một ghềnh thác An Tiêm hay Robinson nào đó

Sẽ đột ngột trở về dù ba trăm sáu lăm ngày ba nghìn sáu trăm năm chục ngày  hoặc lâu hơn  nữa

 

Sẽ trở về với con thuyền dưa đỏ

Bày lên mâm cỗ Nguyên đán những căn nhà giàn DK1 đoàn M 71 đồng đội các anh trước khi về với mẹ cha về với vợ con

Tiếng reo dội suốt trời cao biển rộng

Lúc ấy như thực thụ những chiến binh,  chúng tôi đã đi dọc Trường Sa Hoàng Sa dọc những đảo nổi đảo chìm, dọc theo nhiều biến động

Chúng tôi không đẽo gọt ký tự mỹ miều của những kẻ trùm chăn

Chúng tôi không ù òa ảo thuật với mớ triết luận cũ rích lăng nhăng 

Không cưỡng bức thiên nhiên bằng ngôn từ hóa chất

Chúng tôi vừa giở lịch sử nước nhà vừa bước theo dấu chân của người lính Bãi Cát Vàng đôi chiếu đòn  tre đi khai thác tài nguyên mấy trăm năm trước

Dựng  câu thơ thành  cột mốc chủ quyền

Rằng cha ông vươn mình ra biển lớn

Chểnh mảng nào cũng đắc tội với tổ tiên

Những đọi máu truyền đời qua bài văn tế sống

Hưng vong những vương triều vận mệnh chốn tiền duyên

 

Chúng tôi vùa rất nhiều muối của đại dương làm gia vị cho những bữa tiệc thơ

Dù một nghìn câu, có thể chín trăm chín chín rưỡi câu hãy còn nhạt thếch

Dự báo cuồng phong vẫn không ngừng

Nghiệp văn chương khắc nghiệt này không cho phép chúng tôi khôn ngoan ẩn nấp theo cách người mưu sinh

Đem băng hoại đến từng trang viết

Đồng đội các anh sẽ không khó khăn nhiều khi vớt chúng tôi lên và lai dắt phương tiện hành nghề của chúng tôi như lai dắt những nạn nhân

Rồi nhường cho sữa đường, nước ngọt

Nhường chỗ ngồi tốt nhất trong khoang tàu nơi câu lạc bộ sĩ quan

Khi cập bờ chúng tôi sẽ khóc

Chúng tôi không mất tăm vào lòng biển nhưng mất tăm trước định mệnh văn đàn

Dù chúng tôi tiếp tục hò hét tiếp tục lập là lập lòe  tiếp tục được tài trợ rong ruổi vênh vang

Tiếp tục vỗ ngực xưng tên nhân danh cát bụi bùn lầy trong khi tìm mọi cách chui vào lầu son gác tía

Tiếp tục tự lìa xa chân trời  trượng  nghĩa

 

Có thể chúng tôi canh cánh món nợ vô hình trong sa mạc lãng quên

Dù các anh không hề đếm xỉa

 

Hào phóng thềm lục địa.

* Lữ đoàn 171 Vũng Tàu- Bộ Tư lệnh Hải quân tại TP. Hồ Chí Minh- Hà Nội 10-21.6.2008

-----

Nguồn tin: vietvan.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên

Quảng cáo

Công ty cổ phần Tập đoàn Thành Hưng
Khu du lịch sinh thái Sao Việt

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 24

Máy chủ tìm kiếm : 5

Khách viếng thăm : 19


Hôm nayHôm nay : 5496

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 119280

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3681004