08:01 ICT Thứ năm, 20/06/2013

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác » Thơ

Thơ gửi những người cha nước Mỹ

Thứ sáu - 06/04/2012 10:15
NGUYỄN HOA
 
 
 
Thơ gửi những người cha nước Mỹ
 
 
Phần A - Thơ gửi những người cha vẫn còn những đứa con
 
 
Các anh ơi
Thế là nó không về
Bắt đầu từ cái năm 1965 từ tuyệt
Bao đứa con của nước Mỹ không về...
Rất muộn mằn nhưng có thể vẫn còn chưa muộn
Những người cha vẫn còn những đứa con
Đứa con trong vòng tay tình yêu, đứa con có thật
Nó mặc bao nhiêu bộ quần áo chật
Đôi vai rộng vầng trán cao giống cha
Bước chân nó nhảy múa trên quả đất
Ngân xa...
Thế là nó không về
Bao đứa con của nước Mỹ không về!
 
Nó chơi trò chơi đốt lửa những ngôi nhà
Những bộ quần áo trong tủ
Những con vịt, con gà
chiếc cần câu cá
Nó đốt luôn cả tranh thánh đang thờ.
 
Thế là
nó không về
bao đứa con của nước Mỹ không về!
 
Đáng lẽ nó được ngủ ngon trong những ngôi nhà Việt Nam
sau khi đã liên hoan phá cỗ cùng trăng
đáng lẽ nó được tắm trên các dòng sông mát rượi
của vùng rừng nhiệt đới
đáng lẽ...
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thế mà
nó không về
bao đứa con của nước Mỹ không về
hoặc là nó về
trong những quan tài nhựa...
Như thế là
nó làm ta mất đi
cái gậy ta chống
khi về già!
Ôi! Cái khoảng trống
không lấp đầy
ta mất nó...
 
Anh và những người làm cha nay mai
Không muốn cho nó đi
(Như bao đứa con của nước Mỹ không về)
Bởi có nó
nguồn ánh sáng, nguồn sinh sôi
niềm vui có cánh...
Bởi nó có thật trên đời hơn tất cả chúa trời, thần thánh
Bởi nó là máu ta, nó thay ta tồn tại trên đời
Có nó ta không chết đi như một sự tuyệt nòi
 
Tôi gửi những dòng này
Vì lẽ đó!
 
Vân Hồ thu 1980
 
 
Phần B: Thơ của những người cha Mỹ
có những đứa con trở về từ Việt Nam
 
 
Các anh ơi
Thế là chúng nó về...
Từ cái năm sau Việt Nam
Bao đứa con của nước Mỹ đã về...
 
Chúng nó về thật kia
nào Jôn, nào Jắc
mẹ ôm chúng nó nước mắt như mưa
ướt vai áo lính
 
Những người cha cố kìm không để nước mắt rơi!
Trời xanh xanh Oa-sinh-tơn, Niu-yoóc...
chúng nó đã về!
 
Chúng tôi - những người cha
Biết là chúng nó, vừa chơi trò chơi đốt lửa những ngôi nhà
những cánh đồng lúa nước
vầng trăng bồng bềnh
tuổi thơ mơ ước...
ở Việt Nam.
 
Giờ thì chúng nó hôn tôi
đâu vị se tê đầu lưỡi
 
Cô-ca-cô-la
khói ngậy thuốc xì gà
hoàng hôn tím sân trường Ha Vớt!
 
Chúng nó về thật kia
Nào Jôn, nào Jắc
Chúng nó lạ cây đàn ghi ta thuở bé
bàn bi-a từng chơi...
Ôi! Niềm mong chờ
mỏi mắt những năm trời đằng đẵng...
chúng nó đấy
 
 
 
 
 
 
những Jôn, những Jắc...
trước cỗ máy ngỡ ngàng
bàn tay ngỡ ngàng vườn cây trĩu quả
bàn chân ngỡ ngàng cánh đồng lúa mì
bên sông Mít-xi-xi-pi
trước thần TỰ DO nước Mỹ...
 
Các anh ơi
Làm sao lại có thể không tin
Chúng nó về kia - về thật kia
Những Jôn, những Jắc...
quen chơi trò đốt lửa
chúng nó nghiền chiến tranh
như nghiền bạch phiến
 
Biết nói với các anh thế nào nữa
Từ cái năm sau Việt Nam.
Chúng tôi yêu Jắc, yêu Jôn...
như các nhà thơ yêu trái đất như quả cam
yêu con người đẹp!
 
Bây giờ còn kịp
những người cha, người mẹ của nước Mỹ chúng tôi
phải chặn ngay những bàn tay đang cầm lửa để chơi
ngôi nhà trái đất!
 
Cùng các anh với cả loài người còn kịp
Tất cả chúng ta còn kịp
chặn ngay những bàn tay đang cầm lửa để chơi
ngôi - nhà - trái - đất!
 
Vân Hồ - cuối thu 1980
 

Nguồn tin: TCNV 04-2012

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên

Quảng cáo

Công ty cổ phần Tập đoàn Thành Hưng
Khu du lịch sinh thái Sao Việt

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 29

Máy chủ tìm kiếm : 9

Khách viếng thăm : 20


Hôm nayHôm nay : 1149

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 127615

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3689339