22:39 ICT Thứ tư, 19/06/2013

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác » Thơ

Thơ Phan Quế

Thứ hai - 09/04/2012 09:40
PHAN QUẾ
 
 
 
Nỗi niềm không tuổi
 
 
Tháng chín có một ngày rất dài
Vòm trời ngổn ngang mây vắt
Xa hun hút Mẹ đi rồi khuất
Bải hoải bước con hơn hai chục năm rồi...
 
Con giờ là trẻ mồ côi
Ký ức đung đưa đũng váy sồi của mẹ
Bát cơm bưng lên miếng tròn miếng mẻ
Xây sát đời trai khúc khúc luân hồi...
 
Mặt thèm rúc vú mẹ tìm hơi
Chằm chặp nỗi niềm không tuổi
Ngày bỏ ngày thêm điều khôn điều dại
Cháy ước ao có mẹ cho lời...
 
Con đã nghe chán vạn vãi rơi
Không ít dọc ngang, cũng nhiều đơm đặt
Riêng tiếng Mẹ luôn là nguồn ăm ắp
Dù đổ trời vỡ đất khôn vơi!
 
Giỗ Mẹ lần thứ 22
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thành Rôm
 
 
 
Mênh mang ngày nước Ý
Hải âu bay cánh rợp thành Rôm
Thanh bình quá đấu trường rêu phủ
Gươm giáo xưa ký ức lữ hành...
 
Cây mùa xuân ăn lộc gì mà quá mướt xanh
Em gái da nâu có đôi mắt màu biển
Tiber chảy sông dốc lòng kẻ đến
Đêm đã sâu chưa tắt nổi mặt trời...
 
Những ngày Rôm rảo bước trong tôi
Kinh thành cổ lối đi chẳng cổ
Lỡ ngắt một nhánh hoa thấy mình xấu hổ
Ở đây người ta yêu thiên nhiên không dám đụng tay vào!
 
Muốn làm đôi câu lục bát về miền đất Nam Âu
Sững lại tiếng Dương cầm níu bạn
Ly vang đỏ mình như đồng hạn
Ríu ran môi câu hát quê người...
 
Rôm, mùa xuân 2011

Nguồn tin: TCNV 04-2012

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên

Quảng cáo

Khu du lịch sinh thái Sao Việt
Công ty cổ phần Tập đoàn Thành Hưng

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 37

Máy chủ tìm kiếm : 6

Khách viếng thăm : 31


Hôm nayHôm nay : 12434

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 126218

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3687942