18:54 ICT Thứ năm, 20/06/2013

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác » Thơ

Thơ: “Chạnh niềm thôn dã” – Dương Kiều Minh

Thứ năm - 29/03/2012 08:22

Khúc một

I

Tôi sinh ở thôn quê, mỗi lần gặp mùa gặt như thấy người thân. 
Mơ hồ mình có lỗi với ai đó nơi cánh đồng trải vàng dưới nắng thu. Từng bóng người khuất dần thôn xóm buổi cuối chiều sương khói nhạt nhoà.
Mỗi câu thơ ra đời dấn sâu vào quên lãng như mùa màng trườn qua lam lũ, tìm về góc tối.
Mọi ngả đường dẫn tới im lặng, như mẹ tôi trở về vĩnh hằng ngày mưa lạnh cuối thu. Cánh đồng qua đêm sương thấm ướt, những chiếc xe nặng nề chất đầy lúa.
Sáng tạo nảy sinh trong âm thầm thăm thẳm tựa thân cây bền bỉ vận nước từ lòng đất, một sớm nào đó bất ngờ trổ hoa ngào ngạt.
Những câu thơ - mối ràng buộc duy nhất nối tôi với thế giới rộng lớn bao la tuổi thơ. Nơi ấy, những người thân từ bao giờ đã hoá thành mùa vụ.
Mùa màng dựng thiêng liêng những bó lúa phất lên chân trời cánh đồng cuối thế kỷ.

II

Đám tang tiễn đưa mẹ tôi vào một ngày mưa lạnh ngổn ngang cánh đồng gặt dở. Những con đường đắp đất lầy lội. Mẹ nằm xuống trong lời chèo đò người già cùng xóm. Bên kia là bến thực, bên này là bến mê. Mưa nặng hạt, những người già bền bỉ đi vòng quanh mộ trong lời kinh trầm cảm.
Có lẽ suốt đời tôi mang theo bản kinh cầu vào phút mẹ nằm sâu trong lòng đất. Tôi nhận ra: có thế giới bên kia. Vừa dời con đò, mẹ tôi bước lên bờ, qua bãi ngô là con đường trồng phi lao cao vút. Cuối con đường phi lao là xóm bãi. Có bến đò sang quê ngoại chờ mất nửa ngày.
Đám tang tiễn đưa mẹ tôi ngổn ngang cánh đồng gặt dở. Tôi kịp về nhìn mẹ lần cuối, Người thanh thản yên nằm chiếc giường vĩnh cửu. Có lẽ chuyến đò cuối cùng mẹ về thăm ngoại.
Từ dạo ấy, tôi chờ đợi, thường thấy mẹ trở về trên những cánh đồng vào gặt cuối thu.

III

Những bóng lúa trong mơ hiện những ngày đói kém, mẹ ướt sũng nước mưa mang về bó lúa nảy mầm.
Ôi, những bông lúa chiếc - thuyền lớn chở niềm vui của mẹ. Cánh đồng mẹ chẳng thể mang theo.
Trên con đường từ nhà đến nơi mẹ nằm, nền ngôi chùa xưa đã thành hồ nước.
Ngày bé tôi học lớp vỡ lòng trong ngôi chùa ấy. Những pho tượng dời về đâu? Dời về đâu cây cườm cườm cổ thụ tách vào mùa thu những hạt màu đỏ. Những hạt cườm vãi về các phương trời, mọc lên những cây cườm cườm mới.
Trong những giấc mơ của tôi hiện lên những bông lúa, mẹ mỉm cười. Rồi những hạt lúa từ từ mở ra, cong cong mái ngôi chùa dưới bóng rợp cây cườm cườm cổ thụ.

IV

Tôi ngồi đây nơi năm cùng tháng tận, trang giấy trải rộng cánh đồng nứt nẻ sau vụ gặt. Ôi, cũng một kiếp người.
Mẹ hiện về niềm hiu quạnh đơn độc. Gió san sát con đường cuối năm, sau luỹ tre già ngôi nhà lợp rạ, sau tấm dại thưa lùa hơi lạnh. Mùa đông ảm đạm, mùa xuân ẩm thấp nợ nần. Kỷ niệm lẩy bẩy hanh hao nghèo khó.
Những bông hoa đồng nội mỏng manh quên lãng đua nhau nở bên bờ quê nhắc nhở sự đơn sơ đạm bạc, tựa từng giọt mật đọng lại ký ức thời thơ ấu.
Mỗi bận đông qua, xuân về, tôi chạnh nhớ thôn làng. Dựng lên phía chân trời hình ảnh mẹ tôi lam lũ nghèo khó. Tuổi thơ rét mướt, ngai ngái con đường sương phủ cuối đông.

V

Ôi những đám mây – con thuyền trôi về thơ ấu. Bình dị, xinh xinh bông hoa cỏ, những bông hoa nở rộ tô điểm cho sự trống trải quên lãng cánh đồng.
Những buổi sớm mờ sương băng qua bờ ruộng ướt, người ngây ngấy sốt, mùi cỏ toả lên ngai ngái. Những bông cúc dại nở muộn mằn vì một thời rất xa nào đó.
Tôi không nói với mẹ, nằm mê man cho tới cuối chiều. Trong cơn mê sảng, nghe tiếng gọi, vùng dậy chạy ra cánh đồng, sương khói giăng kín không nhìn rõ bóng người.
Cứ đuổi theo hoài tiếng gọi nơi chân trời, tuổi thơ tôi tựa hồ đám mây vô định trong hoang vắng quên lãng, không để lại dấu vết gì ngoài nỗi thắc thỏm lo âu của mẹ.
Ôi! Thôn dã. Suốt đời tôi hoài vọng về người. Dù bỏ lại nắm xương tàn nơi đất khách, ở đấy mãi còn Mẹ và tuổi thơ dựng đài kỷ niệm trên cánh đồng quê kiểng mờ sương.

 

Khúc hai

I

Bông hoa cỏ dịu dàng thiếu nữ
thôn quê ăm ắp nước và gió
thôn quê khát khát chân trời

Cánh đồng bao la dập dờn tiếng hát
hồ nước đụn rơm
cây cầu gỗ
hội hè thên quê sênh sáo nhặt khoan

Bông hoa cỏ dịu dàng thiếu nữ
các nàng tiên thiên giới tụ về

II

ánh sáng tắt dần. Mùa hạ sắp hết
hoa sam đất khu vườn cổ tích
Tuổi thơ nồng nàn lam lũ
bông súng thần tiên ngạo nghễ mặt đầm

Nở hoang tàn bụi thục lan rực màu huyết dụ
tôi bị hất bên lề ngày tháng
may chăng còn kỷ niệm thôn quê?

May chăng không hất ngoài niềm thương nỗi nhớ
mẹ giờ này dờ dẫm dậu thu
lá mùng tơi thấm hơi sương đồng đất

Tha thứ chăng?
Hiển hiện niềm quên lãng
bông súng thần tiên ngạo nghễ mặt đầm
suốt đời ngụp lặn
hoà - ánh - sáng - nồng - nàn - trong - trẻo - bao - là…

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên

Quảng cáo

Khu du lịch sinh thái Sao Việt
Công ty cổ phần Tập đoàn Thành Hưng

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 14

Máy chủ tìm kiếm : 9

Khách viếng thăm : 5


Hôm nayHôm nay : 5512

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 131978

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3693702