14:45 ICT Thứ năm, 23/05/2013

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác

Tóc mây

Thứ sáu - 08/06/2012 09:27
Tóc mây

Tóc mây

TCNV- Mặc dù một đại gia trẻ như Kiên có biết bao bóng hồng vây quanh theo đuổi, thậm chí tấn công anh một cách trắng trợn, nhưng không hiểu sao hình ảnh cô gái tóc mây ấy cứ trở đi trở lại mãi trong tâm trí anh không thể nào bứt ra được....




NGUYỄN THỊ VÂN ANH
 
 Truyện ngắn
 
 
 
 
1. Thảo ngước nhìn quầy tủ kính lộng lẫy của nhà hàng thời trang áo dài Tuyết Nhung. Ôi, chỉ một tên gọi áo dài truyền thống của phụ nữ Việt Nam mà người ta sáng tạo ra biết bao nhiêu là kiểu, biết bao nhiêu là màu sắc, kiểu nào cũng duyên dáng, xinh đẹp và sang trọng tuyệt vời. Cô mê mẩn ngắm nhìn chiếc áo dài thêu chùm hoa Lan xanh biếc mà cô ma-nơ-canh đứng gần cửa đang mặc. Soi vào tấm kính cửa, Thảo ý thức được nét đẹp duyên dáng của mình. Tiếng là xuất thân đồng ruộng gái quê nhưng Thảo có nước da trắng hồng, dáng người cao ráo thon thả, số đo ba vòng chuẩn như người mẫu thời trang và đặc biệt là mái tóc mây dài thướt tha. Tất cả tạo nên cho Thảo một nét đẹp khỏe khoắn, duyên dáng ăn đứt nhiều cô bạn sinh viên cùng trường, cho dù họ có thế mạnh con nhà giàu trang điểm đúng mốt, ăn mặc toàn đồ hiệu sang trọng. Chẳng thế, lớp trưởng Khang hôm qua đã bảo:
- Kỳ này bạn Thảo phải đăng ký thi "Nữ sinh thanh lịch" đấy nhé. Thảo mà diện áo dài vào dự thi, dứt khoát sẽ rinh giải thưởng về cho lớp mình. Biết đâu sau đó còn được trúng giải cuộc thi cấp thành phố ấy nữa chứ.
Các bạn trong lớp vỗ tay reo hò cổ vũ ầm ĩ cả lên. Thảo sung sướng lâng lâng trong lòng. Gương mặt ngượng ngùng, đôi gò má đỏ bừng như đánh phấn càng làm tăng thêm nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của đám bạn trai. Thảo định bảo: "Nhưng mình không có áo dài". Song mặc cảm tự ty khiến cô bé nghẹn lời, cố chớp chớp cặp mắt ngấn lệ để giấu đi nỗi buồn. Ngồi ngay bàn bên, Tôn Nữ Huyền Nga có vẻ hậm hực khi nghe đám con trai không giấu giếm sự tôn sùng Thảo. Huyền Nga  bĩu cặp môi cá mè mỏng choẹt dài giọng nói nhỏ đủ cho "cô bạn hàng xóm" nghe:
- Đũa mốc làm sao chòi được mâm son mà cũng đua đòi. Người đẹp vì lụa, biết gì về ăn mặc thời trang mà dám nói chuyện thi.
Thảo mím chặt môi cố nén nỗi uất ức đang dâng trào đến nghẹn thở. Thảo biết mình đẹp hơn hẳn họ nên ngay từ ngày đầu mới nhập học, mấy đứa bạn con nhà giầu chơi trong nhóm Huyền Nga luôn tìm mọi cơ hội để dè bỉu cô, để hạ bệ cô trước mặt đám con trai. Cũng may ông trời công bằng đã giúp cho cô sự khôn khéo để né tránh những cú đòn hiểm độc ấy. Mẹ vẫn dặn Thảo là đừng bao giờ phô bày sự cáu giận trước mặt người khác, trông xấu lắm. Vả lại khi nóng giận sẽ mất khôn, sẽ nói năng bừa bãi hớ hênh khiến thiên hạ chê cười. Vậy nên trước mặt mọi người Thảo vẫn là cô bé dịu dàng lúc nào cũng tươi như hoa, không ghen ghét, không đố kỵ nhỏ nhen. Để tránh những lời châm chọc tiếp của Huyền Nga, Thảo tìm cách lái câu chuyện của các bạn  sang hướng khác nhưng trong bụng thì đã quyết phải dự thi và phải đoạt bằng được giải thưởng. Tan học, Thảo đạp xe ra phố tìm thuê áo dài. Đây rồi, cửa hàng áo dài Tuyết Nhung khá nổi tiếng trên đất Hà thành. Ti vi cũng luôn giới thiệu bao nhiêu là mẫu hàng lộng lẫy của họ. Mải nghếch mắt nhìn, bánh xe đạp lấm bùn của Thảo quệt phải chiếc xe Mercedes hai chỗ ngồi nhỏ xíu, lộng lẫy đẹp và sang trọng vừa xịch đỗ trước cửa hàng. Ngồi sau vô lăng là một cô gái mắt xanh mỏ đỏ, tóc vàng như rơm rối. Cô ta cong cớn quát vào mặt Thảo:
- Mắt mù à? Bẩn hết cả xe của người ta rồi. Cởi áo ra mà lau  đền đi.
Thảo cuống quýt:
- Xin lỗi, xin lỗi chị.
Thảo lầm lũi dắt chiếc xe đạp rách của mình ra xa một chút, không dám chen vào dựng cạnh đám xe máy sang trọng đắt tiền của những người khách đang mua sắm thời trang trong kia. Trong lòng Thảo đắng ngắt một nỗi tủi cực của phận nghèo hèn.
Chị nhân viên bán hàng vồn vã ra tận cửa đón khách. Chị niềm nở hỏi Thảo:
- Em muốn may hay thuê áo dài?
- Dạ, em muốn hỏi giá thuê cái áo dài thêu chùm hoa Lan kia là bao nhiêu hả chị?
- Năm trăm ngàn, em ạ. Em vào trong kia đi, còn nhiều mẫu áo sang trọng đắt tiền hơn nữa kia. Dáng người chuẩn như em mà diện vào thì khối anh phải xin chết.
Rụt rè, Thảo bẽn lẽn theo chị bán hàng vào quầy phía trong xem thêm nhiều mẫu áo. Nhưng khi nghe đến giá tiền thì cô ớn lạnh cả sống lưng. Đẹp thì có đẹp nhưng  toàn là bạc triệu cả, lấy đâu ra? Mấy năm nay mùa màng thất bát. Các khoản chi cho chuyện học hành của Thảo và lũ em vốn trông vào đàn vịt thả đồng và đàn gà Đông Cảo bố tự tay gây đông kín vườn. Đùng một cái, dịch bệnh H5N1 tràn tới, ai nấy đều phải ứa nước mắt đào hố chôn sống cả niềm trông đợi thu hoạch của mình. Chẳng còn biết bấu víu vào đâu, mẹ Lành của Thảo đành theo cô em họ ra thành phố làm Ô-sin. Mẹ phải xa bố, xa nhà, xa quê đi phục dịch người ta để duy trì sự học cho các con. May mà ra đây còn được gần trường đại học của con gái.
Nghĩ mãi, Thảo chẳng còn cách nào hơn là hỏi xin mẹ. Vừa trông thấy ánh mắt bồn chồn của con gái, mẹ lo lắng hỏi:
- Có chuyện gì khiến con lo lắng?
- Dạ, con... con...
- Thôi, đừng giấu mẹ nữa. Nói đi xem mẹ có thể lo được gì cho con.
- Mẹ ạ, trường con sắp tổ chức thi "Sinh viên thanh lịch". Các bạn đã đăng ký tên con và động viên con dự thi để đem thành tích về cho lớp. Con nghĩ việc này chẳng khó đối với con. Nhưng ngặt nỗi con không có áo dài mặc để dự thi. Mà thuê thì cái áo xoàng nhất cũng mất năm trăm ngàn đồng. Lấy đâu ra hở mẹ? Con biết ở nhà mình dưới quê, bố đang phải chạy ăn từng bữa cho các em con. Còn ở đây, mẹ đã phải vay trước nhà chủ mấy tháng lương để đóng học phí và tiền ăn cho con rồi. Hồi chiều con đã lên văn phòng trường định xin xóa tên dự thi, nhưng con không nỡ làm các bạn lớp con thất vọng... Mẹ bảo con phải làm sao bây giờ, hả mẹ?
- Con đừng vội xin xóa tên, con ạ. Cứ để vài ba hôm nữa mẹ nghĩ xem có cách gì lo cho con được không... Nhất định sẽ có cách. Mấy khi có dịp hội hè vui vẻ thế, phải tham gia với trường với lớp cho vui. Mà cũng phải cho các bạn con thấy người nhà quê mình đâu có thua kém ai.
- Con cũng nghĩ thế đấy mẹ ạ. Mấy đứa con nhà giầu thành phố lúc nào cũng khinh khỉnh nhìn đám bạn học nhà quê chúng con như nhìn bầy chiên ghẻ. Con đã nhất quyết phải làm cho chúng sáng mắt ra. Con đã cố học thật giỏi. Và giờ thì thực tế đã cho thấy các điểm bài thi của con đều trên tài bọn chúng. Nhưng còn bao nhiêu chuyện khác mà mình không thể vì không có tiền... Giầu thì sang, nghèo thì hèn, người ta vẫn nói thế phải không mẹ. Nhất định con sẽ tìm cách để làm ra tiền, để thoát kiếp nghèo hèn, mẹ ạ.
 


2. Đun nồi nước bồ kết, lá sả, hương nhu gội đầu xong chị Lành bắc ghế ngồi hong tóc trước cửa nhà. Ban trưa con ngõ nhỏ yên ắng lạ. Bỗng nghe đâu đây một tiếng rao lảnh lót: "Ai bán tóc dài tóc rối không ơ". Đang chưa hiểu người ta rao mua gì bán gì thì chị chợt thấy một người đàn bà dắt chiếc xe đạp với chiếc làn nhựa xanh treo tòn ten phía trước đi đến. Nhác thấy mái tóc mây dài óng mượt của chị, bà ta vồn vã: "Bán tóc không cô? Tóc dài mà dầy mượt thế này là được giá lắm đây. Bán đi, tôi trả giá cao. Ba trăm ngàn nhé".
Chị Lành sững sờ nhìn người đàn bà đang đòi mua tóc của mình. Chị đưa chiếc lược chải vuốt theo mái tóc dài tha thướt mà chẳng nói một lời. Người đàn bà tưởng chị chê rẻ, thẽ thọt: "Thôi, bốn trăm là đắt lắm rồi đấy. Lâu lắm tôi mới thấy một mái tóc dài đẹp thế này nên tôi mới trả giá cao thế. Kéo đây, để tôi cắt cho". Miệng nói, tay bà ta xăm xăm lục cây kéo trong làn ra. Chị Lành hoảng hốt bước lùi hẳn vào trong nhà. Từ nãy mải mê nghĩ chuyện con gái tâm sự tối qua, giờ chị mới chợt sực tỉnh và hiểu ra điều người đàn bà kia đang nói. Hóa ra chị vẫn còn món tài sản có giá là mái tóc mây này. Nhưng nó là cả niềm tự hào thời thanh xuân của chị. Ngày ấy, chị là cô gái đẹp nhất làng, lại có suối tóc mây dài đẹp như tranh. Vào mùa gặt, những đêm trăng sáng, sau một ngày tất bật trên cánh đồng, chị và lũ bạn gái thường nấu nước bồ kết, hương nhu, lá chanh lá bưởi thơm lừng và kéo nhau ra bờ giếng làng gội đầu hong tóc. Đám con trai như bầy ong theo hương thơm ríu rít bay đến. Họ vừa vui vẻ tán chuyện, hát hò, vừa say mê ngắm nghía những gương mặt xinh xắn, những thân hình thon thả, những mái tóc đẹp như suối mơ trải dưới ánh trăng ngời ngời huyền ảo. Anh Minh và chị say nhau cũng từ những đêm trăng ấy. Anh bảo anh mê nhất ở chị là mái tóc mây này. Lấy nhau rồi, đêm đêm anh vẫn thích gối đầu trên suối tóc mây thơm mùi lá chanh, hoa bưởi của chị mà ngủ...
- Này, tôi trả giá cuối cùng là bốn trăm rưỡi đấy. Đừng thấy người ta thích mua mà làm cao nhá.
Người đàn bà mua tóc sồn sồn quầy quả quay đi. Chị bối rối hết nhìn xuống mái tóc dài lại dõi mắt về phía xa xa, nơi ấy là quê hương, nơi ấy có mái nhà thân thương của chị. Nếu chồng chị có ở đây, anh sẽ bảo chị biết làm thế nào.
Đã quay xe, người đàn bà mua tóc còn ngoái lại:
- Nếu không trót hứa với cái bà bị ung thư rụng trọc đầu cứ ước ao có mái tóc dài để mai mốt sang thế giới bên kia chồng dễ nhận ra thì tôi cũng chẳng bao giờ dám mua giá cao thế. Nào, có bán không, tôi đã đạp xe đi thì không có quay lại nữa đâu đấy nhé.
Chị tần ngần nghĩ: "Nếu vì con, anh Minh cũng chẳng bao giờ tiếc cái gì. Hơn nữa hai vợ chồng mình giờ đều già cả rồi, tóc đẹp cũng không bằng chuyện học hành của con". Chị ngẩng đầu cao giọng:
- Tôi đang cần năm trăm ngàn đồng. Nếu được thế tôi mới bán tóc.
- Đành mua đắt vậy kẻo cái bà ung thư ấy lỡ ra đi bất chợt mà xuống âm phủ chồng không nhận ra, bà ấy lại hiện hồn về lẽo đẽo bay theo trách móc mình thì khiếp lắm.
Người đàn bà đưa lưỡi kéo cắt xoèn xoẹt ngang mái tóc nơi cổ chị và ném vào lòng chị một tờ giấy bạc năm trăm rồi quầy quả lên xe. Chị đưa tay lên vuốt nhẹ mái đầu, bàn tay rơi hẫng xuống bờ vai. Chị ngồi chết lặng hồi lâu. Bà chủ nhà từ trên gác đi xuống đúng lúc chị đang ngồi thẫn thờ với tờ giấy bạc trên tay. Bà rơm rớm nước mắt lắc đầu chép miệng: "Con bé lại cần tiền hả? Đúng là cá chuối đắm đuối vì con". Chị gục đầu xuống bàn, đôi vai gầy rung lên thổn thức.
Nhận được lời nhắn của mẹ, tan học Thảo phóng ngay đến. Từ ngoài cửa bếp, Thảo đã líu ríu mừng rỡ:
- Mẹ vay được tiền cho con rồi hả mẹ? Mình đang còn nợ nhiều thế mà bà chủ vẫn cho vay thêm hả mẹ?
- Không, bà chủ rất tốt nên mẹ không dám phiền thêm.
- Vậy tiền này ở đâu ra?
Chị Lành đưa bàn tay gỡ nhẹ cái khăn trùm đầu. Thảo tròn xoe mắt nhìn mẹ, kêu lên một tiếng thảng thốt và ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Hai mẹ con cứ thế ôm nhau mà khóc thút thít, cay đắng với phận nghèo. Rồi Thảo đứng bật dậy, quả quyết:
- Con thề với mẹ, đây là lần cuối cùng con làm khổ mẹ. Rồi đây con sẽ đền bù tất cả cho mẹ. Mình sẽ phải thoát bằng được ra khỏi phận nghèo hèn này.
*
Cuộc thi "Sinh viên thanh lịch" diễn ra thật tưng bừng náo nhiệt. Thí sinh Mai Hiền Thảo không chỉ đẹp về hình thức mà còn đoạt điểm cao trong phần thi trả lời câu hỏi về kiến thức và cách ứng xử trong cuộc sống. Hiền Thảo đoạt giải nhất trường và cùng hai bạn giải nhì được tham dự kỳ thi thành phố. Hình của Thảo được in trên trang bìa báo Sinh Viên. Thảo sung sướng lâng lâng mang tờ báo chạy như bay đến khoe mẹ. Hai mẹ con lại ôm nhau khóc, nhưng là những giọt nước mắt mừng vui. Mẹ bảo: "Thế là mẹ đã làm đúng, phải không con. Chắc bố cũng sẽ không trách mẹ". Bà chủ nhà ngắm nghía bức hình trên bìa tờ báo, xúc động gật gù: "Một đền đáp xứng đáng cho tấm lòng người mẹ".
Hàng hóa được gắn nhãn mác nổi tiếng còn được chuộng huống chi con người. Ngay sau hôm báo đài đưa tin cuộc thi, có biết bao lời mời đã đến với Thảo. Nào là chụp ảnh mẫu thời trang, nào là mời tham gia câu lạc bộ trình diễn thời trang, mời làm cộng tác viên cho công ty tổ chức sự kiện... Thậm chí còn có mấy gã con nhà giàu đeo những dây xích vàng nặng trĩu cổ lân la tìm cách làm quen gạ gẫm. Hơn lúc nào hết, Thảo luôn nhắc mình phải tỉnh táo. Mình đang rất cần tiền, nhưng phải tránh xa các bẫy tiền. Phải kiếm việc làm thêm để mẹ sớm được về nhà đoàn tụ với bố song nhất quyết phải duy trì học tốt và giữ sạch thanh danh.
 
3. Trong các bữa nhậu vui, cánh làm ăn vẫn gọi Kiên là Đại gia Bất động sản. Tuy Kiên mới ngoài ba mươi, nhưng cơ ngơi mà Kiên tạo dựng được thì không mấy người sánh kịp. Nổi trội hơn người, nhưng anh vẫn được mọi người yêu quý bởi từ bé anh đã được lớn lên trong một gia đình gia giáo tôn thờ hai chữ Đức và Tín. Có lẽ cũng chính vì thế mà nhiều đối tác thích tìm đến làm ăn với anh. Không phải bỗng dưng mà anh có được khá nhiều cơ hội làm ăn may mắn.
Khu biệt thự nghỉ dưỡng trên bờ biển là một trong những cơ hội may mắn của Kiên. Dự án này như một miếng ngon có khá nhiều người nhòm ngó, nhưng cuối cùng lại về được với Kiên. Anh cùng các chiến hữu ngành xây dựng trù tính sẽ xây ở đây năm chục ngôi biệt thự và một tòa nhà lớn làm dịch vụ tổng hợp ở trung tâm. Khi hoàn tất công trình, nếu bán đi sẽ có vài trăm tỷ. Anh dự tính sẽ không bán mà đưa bố mẹ về đây và ổn định cuộc sống với công việc kinh doanh du lịch. Mọi việc đang ngon trớn, các ngôi biệt thự xinh đẹp đang hiện hình trông thật bắt mắt. Chỉ còn phần hoàn thiện nội thất thì hết tiền. Gọi điện hẹn làm việc với ông giám đốc ngân hàng thân quen, anh choáng người khi nghe thông báo từ đầu dây phía bên kia:
- Vừa có lệnh thắt chặt tín dụng, chú không biết sao?
- Em cứ tưởng người ta chỉ thắt chặt tín dụng với lĩnh vực phi sản xuất?
- Đúng thế, nhưng đáng buồn là ngành bất động sản các chú cũng bị liệt vào danh sách phi sản xuất.
Suốt buổi sáng hôm ấy, Kiên vò đầu bóp trán cố nghĩ mà chẳng tìm ra cách gì. Cậu kế toán trưởng bàn:
- Hay là ta làm bữa nhậu mời mấy ông bên ngân hàng năn nỉ họ xem có kẽ hở nào có thể lách luật.
- Vậy thì cậu cứ làm đi, từ sáng tới giờ cái bệnh dạ dày lại tái phát hay sao mà bụng tôi cứ cồn lên đau quá, tôi chẳng dám đụng vô rượu đâu.
- Trời ơi, giữa lúc nước sôi lửa bỏng này, đi năn nỉ vay tiền lại vắng mặt giám đốc, ai người ta cho vay... Mà, cứ ép anh đi lỡ cái dạ dày của anh nó bục ra thì tôi cũng chết. Ai cáng đáng nổi cái công ty đồ sộ này trong cơn phong ba đang ập đến kia... A, tôi nhớ ra rồi. Hôm nọ cậu Thịnh giám đốc bên công ty Hoàng Phát có mời tôi đến một tiệc rượu khá thú vị ở Nhà hàng Hoa Phượng. Nhà hàng ấy mới có một dịch vụ chiêu đãi viên tiếp rượu rất hay. Đó là một đội ngũ các cô gái vừa xinh đẹp vừa có học thức lại biết nói năng hóm hỉnh đến cùng giám đốc tiếp rượu đãi khách. Cuộc rượu có mấy em rôm rả hẳn lên, có gái mà không rẻ tiền như bia ôm rượu ôm đâu, ngược lại còn rất thú vị nữa kia. Chỉ có điều là chi phí nhà hàng tính hơi đắt.
- OK, vậy thì cậu đi đặt tiệc đi. Đắt chút mà được việc còn hơn. Chỉ cần cậu nhớ là đừng bắt tôi uống rượu.
- Vâng, sẽ bố trí một em "number one" ngồi bên thay giám đốc tiếp rượu. Giám đốc cứ yên trí đi.
Em "number one" được bố trí tiếp rượu bên giám đốc Kiên ấy chính là Thảo, cô sinh viên năm cuối trường Đại học kinh tế, khoa Quản trị kinh doanh. Cái ấn tượng đầu tiên đập vào nhận thức của Kiên là một mái tóc mây dầy và dài tha thướt óng ả buộc hờ hững bằng một dải ruy băng lụa tím. Nét độc đáo ấy làm tôn lên cái thân hình thon thả thắt đáy lưng ong rất Việt Nam mà không mấy cô người mẫu còn giữ được. Thảo mau chóng thu hút được sự chú ý của mọi người và tạo nên một bầu không khí vui vẻ thú vị bởi các câu chuyện hóm hỉnh sinh động mà rất trí tuệ của cô. Tàn tiệc, Kiên rất mừng vì các vị khách ai nấy đều vui. Tuy không vay thêm được tiền nhưng giám đốc ngân hàng hứa sẽ cho gia hạn các khoản nợ cũ. Thôi thế cũng là được lắm rồi.
Cơn bão tài chính tiền tệ lặng lẽ ập đến làm đóng băng thị trường bất động sản. Lãi tín dụng cứ tăng vùn vụt mà hàng hóa thì không bán được, giá rớt đến thảm hại. Các đại gia bất động sản đều phờ phạc vì cứ sau một đêm, tỉnh dậy lại thấy món nợ phình lãi to thêm ra bạc tỷ. Có lẽ vì thế mà bệnh dạ dày của Kiên mỗi ngày càng nặng thêm. Những đêm đau quá không ngủ được, Kiên lặng lẽ ra ban công ngồi hút thuốc lơ đãng nhìn trời sao và giữa cái mênh mông của vũ trụ bỗng thấy mình cô đơn quá. Kiên bỗng thấy thèm có người trò chuyện. Giá mà có được cô bé sinh viên trường kinh tế ấy ngồi bên, đêm chắc sẽ ngắn lại và cuộc đời chắc sẽ có nhiều hương vị hơn. Mặc dù một đại gia trẻ như Kiên có biết bao bóng hồng vây quanh theo đuổi, thậm chí tấn công anh một cách trắng trợn, nhưng không hiểu sao hình ảnh cô gái tóc mây ấy cứ trở đi trở lại mãi trong tâm trí anh không thể nào bứt ra được. Rồi một buổi sáng anh bật dậy với quyết tâm phải tìm gặp lại cô. Anh gọi điện đến nhà hàng Hoa Phượng đặt bữa tiệc hai người trong phòng VIP và yêu cầu chiêu đãi viên tiếp rượu phải là Thảo tóc mây. Bà chủ nhà hàng xuýt xoa nuối tiếc: "Tiếc quá, cô Thảo đã xin nghỉ làm để lo thi tốt nghiệp. Để tôi bố trí một em khác cũng rất xinh". "Thôi, cám ơn chị. Còn bữa tiệc, chị để cho khi khác nhé".
Đang chưa biết cách gì tìm lại Thảo thì anh Chủ tịch Hội doanh nhân trẻ dẫn mấy người khách đến gõ cửa phòng làm việc của Kiên. Anh bảo: "Theo kế hoạch, Hội ta có cuộc giao lưu hướng nghiệp với các sinh viên sắp tốt nghiệp trường Đại học Kinh tế, mà cuộc này công ty cậu đã nhận đăng cai. Hôm nay, mấy bạn trong Ban chấp hành Đoàn trường sang trao đổi trước, mình dẫn họ đến gặp cậu để thống nhất chương trình luôn thể". Kiên mở cửa phòng đón khách. Anh sững người khi nhận ra cô gái duy nhất trong nhóm chính là người con gái anh đang nhớ mong. Anh vồn vã mời khách vào phòng họp.
Buổi giao lưu hướng nghiệp được đích thân giám đốc lo chu đáo từng chi tiết nên đã diễn ra thật hoàn hảo. Sau mấy ngày qua lại tất bật chuẩn bị sự kiện cho Đoàn trường, Thảo bỗng trở thành người quen của giám đốc Kiên. Khi chương trình kết thúc, mọi người giải tán ra về, Kiên mời Thảo vào phòng Giám đốc để rút kinh nghiệm chương trình. Thảo cũng muốn ghé lại để nói lời cám ơn anh. Khi chỉ còn hai người, Kiên mới hỏi:
- Thảo có nhớ, hình như chúng ta đã từng gặp nhau ở nhà hàng Hoa Phượng.
- Vâng, hình như thế.
- Sao Thảo không chọn công việc làm người mẫu thời trang hay người mẫu ảnh nhàn nhã hơn...
- Em xuất thân nông thôn, kinh tế rất khó khăn. Đi vào lĩnh vực thời trang hay nghệ thuật phải may sắm tốn kém lắm mà thù lao lại thấp. Em biết đi tiếp rượu như thế rất có hại cho sức khỏe nhưng lại có tiền hơn. Trước giờ làm em phải uống thuốc giải rượu, uống rượu xong lại phải chạy nhanh vào toilet để móc họng cố nôn cho hết ra, cực lắm. Nhưng bù lại, em được tiếp xúc với giới kinh doanh các anh, trò chuyện việc làm ăn, em học được nhiều lắm cho nghề nghiệp quản trị kinh doanh của em sau này.
- Thế em đã định hướng ra trường sẽ làm ở đâu?
- Cũng có một vài nơi mời. Nhưng nói thật với anh, em không thích làm viên chức văn phòng hay doanh nghiệp nhà nước. Làm ở đó nhàn nhưng không có môi trường thử sức.
- Làm doanh nghiệp nhà nước sướng chứ em. Công ty ngoài quốc doanh ngành bất động sản như bọn anh đang đứng trên bờ vực phá sản đây. Các nhân viên đang nháo nhác tìm chỗ chạy, chẳng biết giữ họ bằng cách nào.
- Nếu họ không được việc thì cũng không nên giữ, mà đây là cơ hội để thanh lọc bớt phần thô giữ lại phần tinh thôi anh ạ. Còn lại phần tinh thì mình cố tìm cách ràng buộc họ.
- Nhưng anh  hết tiền rồi, lấy gì trả lương cao để giữ họ.
- Anh vẫn còn cổ phần công ty mà. Hãy cho họ cổ phần và khi họ thành người cùng thuyền thì họ sẽ phát huy hết tâm trí sức lực để cùng chèo lái con thuyền vượt sóng gió cùng với anh...
- Anh đang rất cần một trợ lý giám đốc như em. Anh rất muốn mời em, nhưng tiền không có, chẳng biết trả lương em bao nhiêu và trả bằng gì?
- Nếu em nhận lời, em sẽ xin công ty trả em bằng số phần trăm lợi nhuận mà em đem về cho công ty...
- Rất hay. Vậy anh tha thiết mời em. Em bằng lòng đi, Thảo nhé.
Thế là từ sau lễ tốt nghiệp, Thảo trở thành người cộng sự đắc lực của Kiên. Sáng kiến tổ chức hệ thống nhà đầu tư thứ cấp của cô chẳng những đã cứu được công ty thoát khỏi bờ vực phá sản mà còn đưa công ty vượt qua thời kỳ sóng gió để ăn nên làm ra. Với số phần trăm được hưởng từ lợi nhuận mà công ty thu về, cô cũng trở thành người có thu nhập cao nhất công ty. Thảo có tiền đưa về quê cho bố mẹ xây nhà. Buổi liên hoan mừng nhà mới, Thảo lái xe đưa Kiên về thăm gia đình mình. Gặp mẹ Thảo, Kiên buột miệng bảo:
- Mẹ Thảo để tóc ngắn trông như phụ nữ Trung Hoa ấy nhỉ.
Thảo ôm lấy mẹ, rơm rớm nước mắt:
- Mái tóc mây của mẹ dài đẹp hơn tóc em kia. Nhưng nó đã hy sinh cho em trưởng thành rồi anh ạ.
 
Hà Nội, xuân 2012
N.T.V.A

Nguồn tin: TCNV 06-2012

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn