TRẦN GIA THÁI Lời ông già tiên tri
và bài thơ viết ở tầng tư (*) Khi anh tôi chết tôi nghĩ thế là hết
Tờ giấy báo tử kia ơi sao vô lý thế
Ngươi chỉ bằng bàn tay, mỏng tang như khói, nhẹ bẫng như bấc, nhạt nhòa như hơi sương mà sao sức công phá ghê thường.
Ngươi chính là những vòng trắng khổng lồ chụp xuống khiến cả gia đình tôi suy sụp
Cha tôi như cây bàng già bị bom Mỹ phạt cụt ngọn ở ga tầu, đứng bất động trong giờ truy điệu
Mẹ tôi tóc xõa vật vã thảm thê gọi trời cao đất dầy, mười ngón tay mẹ cào bới đất nền nhà đến túa máu tươi, cứ như đồng đội đang chôn giấu anh tôi ở sâu dưới đó.
Chị em chúng tôi ôm nhau khóc như ri vỡ tổ,
hết kéo tay mẹ lại ôm chân cha, bắt đền mẹ cha tìm trả anh về cho kì được.
Nỗi đau đớn đầu đời với đứa trẻ thơ hằn sâu trong kí ức đã cùng tôi thượt dài theo năm tháng.
Ngày ấy tôi thấy thế là tột cùng nỗi đau.
Có tiếng vẳng đâu đó từ trời cao của ông già tiên tri bảo tôi hãy lau nước mắt đứng lên đi còn bao việc phải làm, chưa phải tột cùng đâu, còn nỗi đau đớn lớn hơn đang chờ phía trước.
Năm tháng đắng cay, năm tháng nhọc nhằn, năm tháng tủi hờn nước mắt quánh đặc, nước mắt chảy vào trong khiến máu trong tôi càng thêm mặn chát.
32 năm sau
Dữ dằn hơn gấp bội
Không phải vòng trắng khổng lồ mà là bầu trời đen sụp xuống.
Cha tôi!
Cây đại thụ chẳng bão gió nào chuyển lay mà nay bỗng dưng bồng gốc.
Tôi thực sự kinh hoàng, vẫn biết sẽ có kết cục này mà sao vẫn lạc giọng thảng thốt thẫn thờ không nhận ra mình là ai nữa.
Tôi mặc áo xô chống gậy qua màn khói sương tỏa trắng như mây, tôi nhìn thấy gã thần chết ác độc toàn thân là một bộ xương, xềnh xệch kéo cha tôi đi, rõ ràng là hắn ta rồi, tôi còn nghe từ cái họng sâu lởm chởm răng cưa phát ra nụ cười sằng sặc.
Tay tôi cứng đờ không vung nổi gậy, khăn lau nước mắt trở thành búi giẻ bịt miệng không sao gọi cha được một câu...
Mất cha, mất chỗ dựa, mất người dìu, tôi như bị phanh thây từng phần, từng mảng đau đớn tái tê, so với lúc mất anh tôi lại nghĩ đây mới là tận cùng nỗi đau thẳm sâu vĩnh viễn.
Ông già tiên tri lại hiện lên cười khẩy: Chưa hết, chưa hết ...
Nhờ có người thân và họ hàng chòm xóm nâng đỡ sẻ chia cùng với thời gian như liều thuốc tê đặc hiệu đã làm dịu nỗi đau và vết thương dần dần cũng liền da kín miệng.
Có ai bảo đó là quy luật, là triết học gì gì... tôi chẳng hiểu, nhưng tôi biết nếu nỗi đau đớn mà cứ sống hoài dai dẳng bám riết gặm nhấm đời ta thì cả trái đất này đã thành nghĩa địa, bởi nỗi đau không cũ không quên mà cứ đau đáu tươi nguyên thì chúng tàn phá con người còn khủng khiếp hơn dịch bệnh tai ương, hơn cả động đất núi lửa phun nham, hơn cả nạn hồng thủy ngập tràn...
Cuộc sống cứ cuốn đi, nỗi đau mất cha lại lặn dần vào vô lượng...
Tôi lại phải nói phải cười phải làm việc, phải nham nhở diễn trò cùng kế mưu sinh trước cạm bẫy hang hùm, ổ sói...
Nhưng nào định mệnh buông tha.
Tôi tưởng yên bình đợi hái quả chín sau bao mùa lam lũ dựng gây gieo trồng vun xới, nào ngờ ấy là lúc một nỗi đau mang phiên bản mới bất chợt ập về nhanh hơn lũ quét.
Người tôi rất mực yêu thương, tôi gửi trọn niềm tin... nơi góc khuất của bình yên bỗng dưng trở gió.
Ấy là lúc những giọng nói có mùi tanh phát ra từ cái mỏ con chim cắt có cái lưỡi nhọn tẩm dầm nọc rắn bay đến tai em rỉ rả thầm thào...
Giọng nói trút theo nước bọt mang bùa bả gì mà phút chốc trước em tôi thành quân thù, thành tội đồ, thành kẻ nhớp nhơ bệnh hoạn.
Tôi lịm dần, lịm dần trong đớn đau cùng cực
Không đau đớn làm sao khi anh bị hàm oan, bị người ta hắt một chậu mực lên mặt, dội một xô nước thối lên người.
Cơn đau quặn thắt thay vì thét lên: Không phải thế, tôi nuốt nước mắt vào trong miệng vẫn rì rầm như cầu nguyện: Không phải thế... Không... phải... thế, cho đến khi toàn thân dại tê vô cảm.
Ai bảo cây ngay không thể nào chết đứng
Trước mắt người đời tôi thành kẻ méo mó hình hài vẹo xiêu nhân cách.
Ai trả cho tôi sự trong sạch
Không-ai-cả
Tự mình đào huyệt trong lòng mình chôn vùi nỗi đau hết lớp này lớp khác, nghĩa địa trong tôi hàng hàng lớp lớp nấm mộ đớn đau không tên, không địa chỉ.
Chẳng biết tu có phải là cõi phúc hay không nhưng tình là dây oan và biển khổ là đời thì giờ tôi đã hiểu.
Đau mất cha mất anh không thể đem ra so sánh với nỗi đau này.
Nhưng ngần ấy nỗi đau thay nhau chất chồng thì thực chẳng dễ chịu gì.
Lại ông già tiên tri với cái giọng dửng dưng bỡn cợt: Này ngươi có phải là đàn ông không, đứng lên đi phía trước đang chờ.
Phía trước?
Phía trước?
Tôi đã ăn gửi nằm nhờ tá túc ở cõi người này được bao lâu rồi nhỉ?
Phía trước là gì?
Cái gì ở phía trước?
Con người trong tôi đã chết.
Chỉ còn cái thân xác bầm dập này của đất còn bận bịu gì mà đất chưa chịu lấy đi?
Diễn tiếp trò chơi định mệnh làm gì?
Nha Trang mùa hoa đợi
Mắc mớ gì đâu tới Nha Trang
Sao nỡ lầm tôi với
Cúc vàngGiận hờn
Mai bỏ về núi lạnh
Đâu biết
Đào phai chịu tiếng oan
Đành ngóng mùa gần đợi mùa xa
Hồng gai còn tiếc cọng
Sen tà?
Người đi xuân tới cây dâng nhựa
Vườn cũ
Mai chào, hoa vẫn hoa
Lời của sỏi với nàng công chúa Người ta đưa chúng tôi từ sông từ suối từ biển về đây
Làm thảm trải đường cho vui chân công chúa
Nếu vì hồn nhiên nhún nhẩy mà chẹo gót giầy thì xin người đừng quở trách chúng tôi
Đơn giản sỏi chỉ là sỏi thôi
Nếu đám Vương Tôn Công Tử có nịnh có xui mà công chúa cố ném cho mạnh cho xa đến sái cẳng tay thì sỏi tôi cũng chẳng thể nào làm mặt hồ dậy sóng
Đơn giản sỏi chỉ là sỏi thôi
Nhưng đến một ngày kia đức Vua xây lâu đài tráng lệ, kén phò mã cho công chúa yêu thì sỏi tôi tự nguyện hiến thân cho bền lâu vĩnh cửu.
Một đời sỏi gói bao đời người
Chúng tôi chỉ làm được việc ấy thôi
Hỡi nàng "công chúa" nhà tranh ơi
Anh của em cũng thế
Đừng bắt anh làm tất cả
Anh chỉ làm anh thôi
Lời hứa lúc tập nói Nào há miệng ngoan
Em ăn miếng to
Ăn cho chóng lớn
Để em đi học
Để em đi làm
Kiếm tiền nuôi mẹ
Kiếm tiền nuôi bà...
Bà khen tôi giỏi quá
Mẹ khen tôi ngoan ghê
Tôi chạy cung quăng khắp nhà
Cứ như vừa làm được việc ấy thật...
Đến khi bảng cửu chương tôi thuộc
Bà đã đi xa
Bà không còn để khen tôi ngoan
Bà không chờ được tới ngày tôi kiếm ra tiền
Lời tập nói thành lời hứa riết theo tôi mãi
Giục tôi nhớ lại...
Mẹ giờ đã già
Lần nào về quê, mẹ vẫn vào bếp nấu cơm tôi ăn như hồi còn bé
Nói chuyện phụng dưỡng
mẹ cười lắc đầu giời cho mẹ khỏe, con không phải lo.
Mẹ ơi lời hứa
Hoa giáp tròn vòng
Tám lăm tuổi mẹ
Con làm chưa xong!
Lạ nhỉ
Hai con trâu lần đầu chạm sừng
Bốn mắt trừng muốn nổ
Tía máu vằn hoang rợ
Chúng húc nhau như điên
Sang đến ngày thứ ba thì... hưu chiến
Rồi thân thiện
Chúng cần mẫn theo nhau bên những xá cầy
Bên mỗi vạt cỏ mỡ màng quyến rũ
Bên mỗi bước thong dong
khua móng trên đường làng bóng tre mát rủ
Đôi Vện và Mực kia cũng vậy
Ban đầu gặp chúng nhe nanh dữ tợn
Coi nhau như quân thù
Vậy mà mấy ngày sau
đã thấy chúng vờn đùa bên đống rơm đống rạ
Như chưa hề có sự...
Bẵng đi mấy tháng sau điều kỳ diệu xảy ra,
chúng đã trình làng một đàn vện vàng,
đốm, khoang xinh đáo để...
Con gà lạ nhập đàn cũng thế
Hôm đầu gà cũ mổ gà mới rụng lông tím thịt
Rồi sau, rồi sau, chúng lại chung chuồng sát cánh
Cục tác gọi bầy, con dế nhường nhau, con giun chia nửa
Và đàn nối đàn những quả trứng vàng
nối nhau không dừng không nghỉ...
Ơ hay lạ nhỉ
Loài vật ngược với người!
* Tác phẩm hay
Tạp chí Nhà văn 2011.