05:50 ICT Thứ sáu, 25/04/2014

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác

Thơ Nông Thị Ngọc Hòa

Thứ tư - 14/03/2012 16:11

NÔNG THỊ NGỌC HÒA
 
 
 
Con đường
 
 
Núi thẳng đứng
Con đường thì cong
Con đường lượn quanh sườn núi
Con đường cắt ngang dòng suối
Dấu chân người đi mãi thì thành đường thôi
 
Nếu không được ngửi chân người
Lâu lâu không còn là đường nữa
Quên ngửi hơi nhau
Trái tim không còn lửa
 
Mình đừng làm mất con đường
Đừng đánh mất tình nhau
 
Đánh mất thì chóng
Đi tìm thì lâu
 
Con đường cong
Núi thì thẳng đứng
 
Trời làm ra núi
Con người làm ra con đường
Mình làm lửa ấm cho tim.
 
 
 
 
 
 
Ấy ơi...
 
 
 
y ơi ở bản nào về
Váy áo thơm mùi chàm mới
Bàn tay xanh từ bé
Đến bây giờ vẫn xanh
 
Quanh năm nhuộm chàm
Quanh năm se lạnh
Trời nắng ra sân thêu váy
Dáng đi như dáng núi
Đeo Lù cở trên lưng cõng suối ngược về nhà
 
Núi đá bên mình, chợ huyện thì xa
Ruộng hẹp như dải váy
Mồ hôi đầy dấu tra ngôi
 
Đi bộ từ trong bụng cha, nên bắp chân to
Người đi sau hôn gót người đi trước
Đêm về trăng treo trước ngực
Tiếng khèn môi tha thiết gọi bạn tình
 
Chênh vênh núi cao
Chỉ em là gần
Vòng xoay váy xoáy ta như xoáy nước
Ta cuốn vào hoa văn
 
Ấy ơi cho ta theo ngược dốc
Cho ta về làm ngựa tốt nhà em.
 
 
 
 
 

Nguồn tin: TCNV 03-2012

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: người đi, đường

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn