09:54 ICT Thứ sáu, 18/04/2014

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác

Con mèo mun tội nghiệp

Thứ hai - 10/09/2012 09:23
Con mèo mun tội nghiệp

Con mèo mun tội nghiệp

Tapchinhavan.vn- Bây giờ thì Đạo đã về hưu được bốn năm. Nhà của lão cũng không còn là căn phòng mười bẩy mét rưỡi cheo leo trên tầng tư mà là toà nhà ống bốn tầng và một tum chon von gã mua được bằng tiền bán căn phòng và tiền kiếm được trong những chuyến công tác xa tại các tỉnh mà mỗi khi đêm xuống trong lòng đầy băn khoăn, bức bối khi nghĩ về cô vợ đương thì đang ở cùng căn hộ với tay đàn ông có tính lẳng



 
NGUYỄN HIẾU
 
 
Con mèo mun tội nghiệp
 

Truyện ngắn
 
 
1.
Không rõ tính cho đến nay con mèo đen này nhà Đạo đã nuôi được bao nhiêu năm rồi. Hai mươi, hai nhăm hay hơn thế nữa. Chỉ biết nó về nhà Đạo từ hồi còn bao cấp. Nghĩa là khi cả nhà Đạo hai vợ chồng hai đứa con ưu tiên, ân sủng lắm được thành phố cấp cho nửa căn hộ ngoài mười bẩy mét rưỡi đầu hồi cheo leo trên gác tư khu tập thể vừa xây xong. Còn phòng trong mười mét vuông rưỡi ăn liền với căn hộ hai mươi tư mét được phân cho ông tên là Lưỡng, Vụ trưởng vụ lao động tiền lương của Tổng cục K. Con mèo này vốn trong đàn mèo mới nở của một chị đồng nghiệp với Đạo. Khi nó được gần một năm thì có người bạn từ thời phổ thông nay làm ăn và sinh sống ở Hải Phòng tình cờ lên chơi nhìn thấy con mèo đã nắc nỏm khen, bảo rằng: "Giống mèo đen tuyền này quí lắm, người Tàu ở phố Hoa kiều bên sông Cấm hay tìm mua để làm thuốc. Vợ chồng cậu trông nom cẩn thận không bị bắt mất thì hoài. Gặp người cần có khi được món tiền đấy". Không biết có phải do ông bạn thương vợ chồng Đạo nghèo mà mách mối hay do vô tình người ta biết được nên khi con mèo tròn một tuổi thì có ông khách đến hỏi mua. Giá ông ta trả chỉ kém mấy hào thì tròn mười đồng. Chỗ tiền này hồi đó xấp xỉ một phần sáu lương cán sự ba của Đạo, có thể may được hẳn một cái áo dài cho cô dâu. Giá cả xong xuôi, nhà Đạo chắc mẩm tự nhiên có món tiền thì người khách lật bụng con mèo lên thấy giữa háng hai chân sau của nó có một vết trắng mờ to bằng đồng hào ván. Ông ta không mua nữa.
Con mèo lần đầu thoát nạn.
Vừa được thả ra nó nhảy tót lên mặt tủ lệch gầm gừ trong cổ họng, tròn mắt gườm gườm nhìn ông khách. Nhà Đạo dọn về được hơn một năm thì gia đình ông Vụ trưởng Lưỡng dọn đến. Vợ chồng ông Lưỡng sinh con một bề. Trừ chú út đang đi học còn hai anh trên đã lập gia đình. Vợ người con thứ nhất là con một nên anh ta ở nhà vợ. Vợ đứa con thứ hai ở quê. Anh này làm cùng cơ quan bố  nên ở Hà Nội với bố mẹ. Chiều thứ bẩy mới đạp xe về với vợ con. Ông Lưỡng cao lớn, mặt thô ráp kém ba năm nữa đến tuổi về hưu nhưng mặt ông đã loang đầy vết đồi mồi. Thấy bảo đấy là biểu hiện của người sống dai. Xét lối ăn ở, đối xử với dân hàng xóm và tiểu khu cũng như theo dư luận trong cơ quan thì ông Lưỡng là người tử tế, đường hoàng không có tính bờm xơm, đĩ bợm mặc dù vợ ông là người đàn bà quê mùa, xấu xí, cổ lỗ, nhỏ bé. Thân hình bà chỉ nhỉnh hơn cái chân kềnh càng, mập mạp của chồng một chút... Về đường vợ con thì hai người con đầu hoàn toàn trái ngược với bố. Vì ở cách xa vợ nên anh hai tòm tem với vợ anh bạn thân khi chồng đi tù. Từ khi hai người có chung đứa con trai thì xem ra anh này chán vợ, hàng vài tháng không về quê. Có về cũng chỉ chốc nhát. Còn anh cả tên Thịnh chắc cũng giai gái, tòm tem gì đó nên gia đình ông Lưỡng dọn đến căn rưỡi hộ được hơn ba tháng thì anh cả tên là Thịnh vác va li về tá túc nhà bố mẹ. Ông Lưỡng mắng một chặp rồi đành cho ở căn phòng mười mét rưỡi đằng sau nhà Đạo. Đạo lại hay phải đi công tác xa. Khi năm hôm, khi mười hôm, có chuyến xấp xỉ một tháng. Anh chàng Thịnh xêm xêm tuổi Đạo có tật thích vợ người khác lại ở cùng căn hộ với một người đàn bà đang thì có hai đứa con nhỏ vắng chồng dằng dặc hàng chục đêm sau cánh cửa đóng im ỉm của căn hộ khép kín thì chả hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ biết vào một đêm lúc đó hình như đã gần hai giờ sáng xe cơ quan đưa Đạo về. Khi bước lên chiếc cửa sắt chung của ba nhà cùng hành lang tầng tư. Mở khóa xong, Đạo chợt giật mình khi nhìn thấy con mèo đen nhà mình đang nằm rúm ró, rên rỉ dưới chân lan can. Vừa nhận ra chủ con mèo khập khễnh cố lê đến chạm bộ lông đen xì, xơ xác vào chân Đạo. Đạo đặt túi áo quần, tư trang đi công tác xuống, bế con mèo lên. Con mèo kêu ré vì đau đớn. Đạo nghe rõ tiếng lục tục trong nhà mình, tiếng lào thào, tiếng chân bước rón rén rồi tiếng mở khóa. Vợ Đạo đầu tóc rối bù, mặt thoáng hốt hoảng bước ra...
- Anh về muộn thế. Sao không báo trước để em ra đón?
Đạo im lặng vào nhà. Rửa chân tay xong vào nằm cạnh vợ. Khi tay Đạo choàng lên người vợ, cô này gỡ tay Đạo ra thủ thỉ:
- Đi xa mới về... mệt... để mai.
Bàn tay Đạo là sà, bàn tay vợ gạt ra:
- Hôm qua y tế cơ quan khám bảo em bị viêm phải đặt thuốc đấy.
Đạo khẽ thở dài xoay lưng hỏi:
- Ai đánh con mèo nhà mình mà nó đau thế.
Vợ Đạo trở mình quay mặt vào tường:
- Ối dào, ăn vụng cho lắm vào. Hết ở nhà lại sang hàng xóm, may là chưa bị đánh chết đấy.
Sáng hôm sau Đạo ngạc nhiên thấy con mèo đang cúi đầu vào bát ăn của nó vừa thấy Thịnh cầm cặp đi làm qua lông nó xù lên, miệng nó xì xì những tiếng giận dữ, khập khiễng chạy vụt vào gậm giường.
Nạn lần này của con mèo vẫn xem là nhỏ. Vì chỉ ba hôm sau nó đi lại  bình thường. Giống vật là thế xương gà da chó da mèo  là thế mà.
 
2.
Rồi con mèo cũng đến kì động dục. Cứ tối đến là nó nhẩy tót lên mái dẫy nhà chạy loạn xạ như bị ma đuổi. Đêm về khuya thì nó bắt đầu gào lên chu chéo như bị ai cầm dao nhọn chọc vào nách. Trong tiếng gào đó hình như có cả sự ai oán của kẻ đang bị dày vò, trói buộc, kìm hãm .Tiếng gào cứ chập chờn lúc xa, lúc gần càng khuya càng nghe tội nghiệp, sầu thảm làm sao. Gào độ non một tuần thì con mèo mất hút khiến hai đứa con trứng gà trứng vịt của nhà Đạo bữa nào cũng gõ bát gọi mèo về ăn cơm. Gõ một lúc cả hai đứa mếu máo nói với mẹ:
- Con mèo mun nhà ta bị mất rồi.
Vợ Đạo đang cho gạo vào nồi nói khẽ:
- Rồi nó lại về thôi.
Thằng em tên Hạnh mới học lớp một lắc đầu quầy quậy, nước mắt dàn dụa:
- Người ta bắt nó làm thịt rồi. Mun chẳng về đâu.
Thằng bé bắt đầu khóc thành tiếng thì Thịnh xách cặp về. Đôi mắt nhỏ của gã liếc nhanh vợ Đạo đang đảo rau, đôi môi mỏng của tay láng giềng nhếch nụ cười mỉm khi thấy cô này nghe tiếng dép của gã cúi đầu xuống. Gã vừa nghiêng người đi qua hành lang vào buồng trong nghe thằng bé khóc dấm dứt gã ra vẻ hiểu biết dỗ dành:
- Hai thằng không phải lo. Con mèo đực nhà cháu đi phục vụ chị em vài hôm nó lại về.
Vợ Đạo nguẩy đầu:
- Trẻ con nó biết gì đâu mà bác nói thế.
Thịnh bĩu mồm, mắt lóng lánh nhìn vợ hàng xóm:
- Cho nó biết dần là vừa. Con trai rồi cũng thành đàn ông chứ.
Thằng bé lớn tên Đức đứng dậy lay lay tay mẹ:
- Bác Thịnh nói thế là thế nào hả mẹ?
Mẹ nó đờ đẫn lắc đầu:
- Bác ấy nói nhưng, con nghe làm gì.
Thịnh vừa mở khoá phòng vừa cười khình khịch...
Hai ngày hôm sau vào giờ dọn mâm bát cơm chiều thì con mèo bất ngờ về. Hôm rời khỏi nhà nó mũm mĩm, căng tròn, bộ lông đen tuyền của nó bóng mượt vậy mà khi về trông nó mới xơ xác, gầy còm và tội nghiệp làm sao. Bốn chân nó lết bết, lảo đảo mang tấm thân dài ngoẵng dính đủ thứ bẩn thỉu. Thằng Hạnh reo lanh lảnh:
- Con mun, con mun nhà ta về rồi mẹ ơi, anh cún ơi.
Nó ôm chầm con mèo vào lòng nỉ non:
- Mày đi đâu, ai bắt mày, nhốt lại, không cho mày ăn, mày đói nên mới gầy thế này. Khổ.
Gã hàng xóm định nháy mắt với mẹ nó, nhưng mẹ nó quay đầu đi chỗ khác. Gã ta vẫn  nhếch mép cười nói:
- Chả ai nhốt nó đâu. Nó đi lăng nhăng về nên nó gầy thế đấy.
Mẹ thằng bé thở dài:
- Tôi xin anh. Trẻ con nó chưa biết gì.
Gã hàng xóm hị hị mấy tiếng trong cổ họng rồi chui tọt vào buồng sập cửa lại. Con mèo mun ở nhà hai, ba hôm rồi nó lại nhót đi. Khi về người nó lại tiều tụy, chân nó lại rúm ró lảo đảo, đôi mắt tròn xanh bạc phếch, lờ đờ. Mấy lần sau anh em Đức, Hạnh quen lệ, thấy vắng mèo không sụt sịt nữa. Nhưng khi thấy bố về  nó liền bảo:
- Dạo này con mèo tối đến hay đi lắm bố ạ.
Bố nó xoa đầu mỉm cười:
- Bố đã có cách để nó không đi nữa mà chỉ ở nhà với hai anh em con thôi.
Thằng Hạnh the thé hỏi:
- Bố làm thế nào mà tài thế.
Đạo tủm tỉm:
- Bố đi công tác học được phép thuật mà.
Ngày chủ nhật trùng với ngày thiếu nhi, nên Đức, Hạnh được mẹ cho ra vui chơi ngoài tiểu khu. Đạo chỉ chờ có thế, lại thấy Thịnh đang nằm khểnh đọc sách. Mặc dù từ lâu bằng linh cảm của thằng đàn ông Đạo cũng chẳng mấy ưa gì Thịnh. Nếu là một kẻ cơ bắp, chỉ cần bán tín bán nghi thì cái xẩy đã nẩy cái ung, chuyện hai thằng đàn ông ghen đã tung toé lên rồi. Có khi  bươu đầu, chảy máu. Khổ, kẻ có học thường chịu nhịn khi mọi sự chưa rõ ràng. Còn việc này một tay không thể làm nổi, nên đành phải... Khi thấy Thịnh đang nằm bắt chân chữ ngũ trên giường đọc sách. Đạo đứng chéo chân trước phòng gã hàng xóm trai lơ nói khẽ:
- Nhờ ông một việc.
Nghe tiếng chồng cô hàng xóm, Thịnh giật mình bật dậy. Thấy Đạo tay cầm chiếc bao tải, tay lăm lăm cầm con dao nhọn, gã giật mình, mặt biến sắc nhưng cố làm vẻ thản nhiên:
- Có chuyện gì thì cứ bình tĩnh nói chuyện đã. Tôi với ông đều là trí thức.
Khoé mép Đạo hơi nhếch:
- Chuyện này cần gì trí thức. Ông dậy đi tôi nhờ một cái. Nhanh không ba mẹ con nó về . Tôi không muốn trẻ con nhìn thấy việc này.
Thịnh xây xẩm mặt mày, nuốt nước bọt giữ vẻ bình thường. Gã đứng thẳng lên thủ thế. Ngay lúc đó Thịnh thấy người hàng xóm bỗng ngồi thụp xuống, chiếc bao tải lụng nhụng quăng ra. Tiếng mèo kêu ré lên, rồi gầm gừ. Mặt Đạo căng thẳng, miệng rối rít:
- Ông Thịnh, ông Thịnh. Đỡ tôi một tay.
Lúc đó gã hàng xóm bật à một tiếng mừng rỡ:
- Ông định thiến mèo chứ gì. Tôi đoán ngay.
Đạo bặm môi chìa cái bao tải trong đó con mèo đen đang lồng lộn vì hoảng sợ về phía Thịnh:
- Ông cầm chắc cho tôi, đừng để nó xổng.  Để tôi cắt một lỗ thủng cho cái món kia của nó lòi ra. Tôi đã chuẩn bị sẵn muối, manh sơ lam đây rồi.
Mặt Thịnh nhăn lại khi thấy từ trong bao tải rỉ ra vài giọt nước đái mèo khai mù:
- Dây hết vào tay tôi rồi.
Đạo dỗ dành:
- Ông chịu khó một chút. Đây, đây. Đấy. Phải lựa chiều làm sao để mông con mèo lộ ra ngoài tôi sẽ xử lý ngay. Nhanh thôi. Nhanh thôi.
Cái mông đen xì và cái đuôi quặp xoắn lại cuối cùng cũng hở ra, Thịnh nghếch mặt, quay đi chỗ khác. Đạo túm lấy cái bị thịt chần chẫn hai hạt cà thây lẩy đen bóng, căng tròn của con mèo, tay kia miết mạnh lưỡi dao cạo.
- Cho mày hết cái giống đi hoang này.
Tiếng con mèo thét lên một tiếng khiến mặt cả hai gã đàn ông rúm lại . Hai hạt cà trắng bợt dính máu chum chúm trên đầu ngón tay Đạo. Đặt hai tinh hoàn mèo vào bát, Đạo bốc nhúm muối sát vào cái bị răn rúm, thõng thẹo của con mèo. Con mèo lại thét lên một tiếng khủng khiếp nữa. Đạo mím chặt miệng xì ra diễu cợt:
- Thế là xong. Thật đơn giản. Giống người mà cũng làm được thế này thì xã hội cũng đỡ phức tạp .
Mặt Thịnh đờ ra. Mồm gã mấp máy:
-  Kinh thật. Con người là ác nhất. Con vật đang như thế mà..
Chiếc bao tải đặt trên đất. Con mèo ngúc ngắc một lúc tìm chỗ thoát rồi như một mũi tên đen nó phọt ra lao dọc hành lang rồi chui tọt vào gậm giường.
Đạo gật đầu:
- Bây giờ thì yên tâm rồi. Ông rửa tay rồi vào tôi làm chén. Hôm đi công tác tay giám đốc ép dầu biếu chai rượu ngon lắm. Lúc nãy xuống chợ làm ba lạng chạo đủ mồi cho hai thằng.
Thịnh lắc đầu quầy quậy:
- Thôi để khi khác chứ vừa nhìn thấy ông thiến mèo tôi cứ ghê ghê thế nào ấy. Uống mất ngon.
- Rồi. Tùy ông. Cám ơn nhé. Giống đực cứ phải thiến mới yên được ông ạ.
Lần này con mèo gặp hạn nặng. Từ đây nó không còn có thể gào rú những tiếng man rợ, cháy bỏng trong những đêm khuya khoắt nữa. Cả người lẫn vật không gì bất hạnh hơn khi làm một kẻ bị thiến.
3.
Bây giờ thì Đạo đã về hưu được bốn năm. Nhà của lão cũng không còn là căn phòng mười bẩy mét rưỡi cheo leo trên tầng tư mà là toà nhà ống bốn tầng và một tum chon von gã mua được bằng tiền bán căn phòng và tiền kiếm được trong những chuyến công tác xa tại các tỉnh mà mỗi khi đêm xuống trong lòng đầy băn khoăn, bức bối khi nghĩ về cô vợ đương thì đang ở cùng căn hộ với tay đàn ông có tính lẳng. Ngoại lục thập rồi mọi chuyện của thời trẻ cũng đã nằm sâu, chai lỳ trong kí ức. Thi thoảng vào những khoảng đêm mất ngủ, lão trằn trọc thì chuyện xưa lại chồi lên như tảng đá ngầm dưới mặt nước bình lặng. Con mun cũng đã già như chủ. Ria mép cằn khô, cụt ngủn. Suốt ngày cuộn tròn giữa khoang quần áo trong tủ. Ai chạm đến nó bật lên tiếng gù gù của kẻ công thần bị làm phiền. Đến bữa nó chuồi ra duỗi tấm thân dài ngoằng đen xì võng giữa lưng kêu lên mấy tiếng báo hiệu đói. Lâu lâu dăm bữa, nửa tháng có lần đến nửa năm không hiểu sao con mèo bỗng đốc chứng như trở lại thời non dại, nó lồng lên, chạy huỳnh huỵch khắp nhà. Đôi lúc lại lao vót lên đỉnh cầu thang tru lên mấy tiếng thất thanh đứt đoạn. Sau những phút bốc lửa cuồng loạn đó nó trở lại là con mèo già đã chán nản, mệt mỏi và thờ ơ tất cả  Mấy con chuột béo ú, núc ních, chậm chạp ra vục đầu vào cái bát cơm cá của nó, mèo đen uể oải đảo đôi mắt bạc phếch thờ ơ nhìn lũ chuột vênh váo rồi lặng lẽ bỏ đi. Mặc dù thời trẻ là gã đàn ông có tiếng bia rượu trong đám bạn bè nhưng tuổi tác đã làm Đạo trở nên thận trọng, dè xẻn hơn trong thù tạc. Nhưng thói quen khó sửa một thời vẫn kéo lão chiều chiều ra ngồi ở quán bia cỏ đầu phố. Chiều nào cũng vậy. Lặng lẽ, cô đơn chậm chạp uống hai, ba cốc bia giữa sự ồn ào, náo nhiệt, nhộn nhạo của những đám người đang bị tác động bởi men. Chiều nay cũng vậy. Lão vừa cầm cốc bia ngầu bọt lên thì chiếc bàn kê liền bàn của lão có hai gã đàn ông một cao lênh khênh, một lùn choằn choằn. Nhác trông bề ngoài trạc độ gần năm chục tuổi bước vào. Tay lùn vừa kéo chiếc ghế ra lấy chỗ ngồi vừa hỏi:
- Thế Vịnh méo đâu? Ông dính với nó ghê lắm kia mà.
Gã cao lênh khênh mở căng đôi mắt hơi nhỏ hết cỡ nhìn bạn rồi thở dài:
- Bị túm rồi. Này cô nàng xinh đẹp cho bia đi. Đưa luôn bốn cốc đấy.
Cô phục vụ béo tròn đảo con mắt đeo lông mi giả nguýt dài một cái, đặt ba cốc bia xuống:
- Đây "yêu tiên" bố đấy.
- Còn cốc nữa kia mà.
- Thì bố cứ uống hết cốc ý đi thì có đủ ngay. Lại "yêu tiên" bố thùng mới nhé.
Bàn tay dài ngoằng của gã lênh khênh chộp vội cốc bia chưa kịp bén hẳn xuống bàn chạm vào cốc bia đặt trước mặt gã lùn. Gã lùn cầm cốc bia lên nhưng không uống mà nôn nao hỏi:
- Ông vừa nói Vịnh méo bị túm là thế nào?
Đang ngậm miệng cốc bia đã vơi già nửa nghe bạn hỏi gã lênh khênh nuốt vội, đặt cốc xuống bàn sặc sụa nói:
- Đéo mẹ, uống cũng không yên. Thì ông cứ uống cho mát cái linh hồn đi đã. Còn Vịnh méo thì số nó ăn cứt rồi.
- Sao lại thế. Nói rõ ràng một cái xem nào. Hôm qua nó mới uống ở đây. Vui vẻ thế kia mà.
- Đời người thì biết thế chó nào mà lường. Uống xong ở đây, tôi về, ông về. Vịnh méo có chiến hữu làm ăn từ Sài Gòn ra gọi, đi tiếp. Hơn một giờ đêm mới về. Tò tò đến nhà, quả tớm ngay con vợ trẻ của nó đang xì xoẹt với thằng hàng xóm trong phòng thằng này. Cu cậu điên lên rút ngay con dao ở bếp làm một nhát. Thằng kia toác đầu.
- Từ từ đã. Gã lùn choằn giơ tay. Tao chả hiểu gì cả. Một giờ đêm mà sao vợ nó lại ở phòng thằng hàng xóm. Con này tự sang à. Thế vợ thằng kia đâu.
Gã lênh khênh làm một mạch cốc bia thứ hai rồi cười ha hả, hạ giọng:
- Bố không hiểu cũng đúng thôi. Tại vì bố chưa đến nhà Vịnh méo bao giờ, đúng chưa. Đéo mẹ trăm sự cũng do cái thời bao cấp  gây ra. Hồi ấy có được cốc bia phải xếp hàng khốn nạn. Mà có được uống bia không đâu. Bán kèm đủ thứ. Cửa hàng ngã tư Lò Đúc nó còn bắt kèm cả canh rau cải mới khốn nạn chứ.
Gã lùn giơ tay ra:
- Thôi, thôi. Bao cấp bao kiếc biết rồi, nói nốt chuyện Vịnh xem nào.
Đạo cựa quậy trên ghế phẩy tay gọi thêm cốc bia thứ ba, tai lão vểnh lên. Gã lênh khênh lắc đầu:
- Thì đến bây giờ Vịnh méo vẫn bị chết vì thời bao cấp là thế đấy. Đời thủa nhà ai phân nhà mà phân đểu thế. Thằng thì căn hộ rưỡi. Thằng thì nửa căn hộ, chung bếp, chung vệ sinh. Ông thử tưởng tượng hai gia đình khác nhau mà ở hai buồng liền nhau như trong một nhà. Kiểu ở chung ở đụng như thế thì quá là tạo điều kiện cho con người ngoại tình, hư hỏng, phạm pháp chứ không à.
- À, à. Tao hiểu rồi. Gã lùn gật gù.
Gã kều được thể, nhăn mặt, nói xơi xơi:
- Ông hiểu là hiểu cái gì. Thử nói tôi nghe có chuẩn không nào. Giống người nói chung là tốt nhưng bụng thằng nào chả có cứt. Không có thì thôi chứ có điều kiện là nó phụt ra thối om.
Gã lùn nhíu mắt hai tay ôm chặt cốc bia:
- Ừ. Kể như thế thì cũng dở thật.
Gã lênh khênh hể hả:
- Riêng Vịnh méo lại là nhân quả chứ không đùa. Cu cậu mê con này quá đâm bỏ vợ già về sống với ả này. Đăng kí mẹ gì đâu. Ly dị xong Vịnh ta chỉ còn tiền đủ mua nửa căn hộ.
- Cũng tùy đứa chứ vợ nào cũng thế có mà loạn.
-  Chung thủy mấy mà gái đương thì trong đêm thì có mà... Đằng này, thằng cha ở phòng trong là em tay chủ căn hộ rưỡi hơn ba mươi chưa vợ. Tôi nghe phong thanh là đêm hôm ấy cô này thức chờ chồng chán rồi đi vệ sinh. Tay kia trí thức làm việc muộn... Ông bảo khuya khoắt như thế. Anh chị dính vào nhau, Vịnh méo về thấy vậy rút dao ra băm luôn. Mới nên chuyện.
Đạo dằn mạnh cốc bia xuống bàn. Nghe tiếng động đột ngột hai gã quay sang .Gã lêu đêu nhếch mép:
- Ông anh bây giờ già rồi thì cứ việc yên tâm chứ trò trai gái thì khó lường lắm ông anh ạ.
Đạo đặt mớ tiền trên bàn rồi đứng dậy, môi bĩu lại không ra cười:
- Hai chú nói đúng. Trăm sự đểu giả đều do đó mà ra. Cái thời bao cấp!
Đạo thủng thẳng đi về sau lưng hai gã bạn bia phá ra cười :
- Tuổi như ông anh thì thời đó ăn đủ.
 
4.
Về đến nhà. Con mèo nghe tiếng dép của Đạo nó nhảy vọt ra sán đến quấn vào chân Đạo kêu meo meo. Vợ lão đang giương kính đọc Pháp luật và đời sống nói ngay:
- Đấy. Ông thấy nó khôn không. Đang nằm tròn trong tủ kín mít thế mà thoáng nghe ông về nó đã lao ra đòi ăn.
Lão Đạo tung chân đá một phát cực mạnh. Con mun tung lên bật vào cánh cửa xếp đang mở một nửa. Nó thét lên một tiếng rồi chạy vụt ra đường. Bà vợ Đạo dằng chiếc kính ra trố mắt nhìn chồng cằn nhằn:
- Tôi đã bảo mãi ông. Già rồi uống làm gì cho nó vừa hại sức vừa say ngất ngư mất hết tỉnh táo.
Đạo nghiến răng thét váng:
- Câm ngay mồm đi. Đồ đĩ già.
Đấy chính lần gặp nạn thứ ba khủng khiếp của con mun tội nghiệp và cũng là lần gặp nạn ghê gớm vào loại nhất ở tuổi già của bà vợ ông Đạo vốn được tiếng là hiền lành, biết điều ở khu phố này.
 
Quỳnh Mai 9-3 (tháng hai Nhâm Thìn)
N.H

Nguồn tin: TCNV 09-2012

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn