07:34 ICT Thứ năm, 24/04/2014

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác

Chùm thơ về Hà Giang

Thứ sáu - 13/01/2012 14:24
TCNV- Sáng tác của một số tác giả tham gia chuyến đi thực tế của Ban Nhà văn Trẻ tại Hà Giang, tháng 11-2011
 
LÊ MINH ĐẠT
 
 
 
Thưa với Hà Giang
mắt tươi một ngụm váy hoa
 
 
người về thưa với Hà Giang
lếu kếu xoa vồng đá cổ
em gái Mông đầm Nho Quế
mắt tươi một ngụm váy hoa
 
làm tin một muôi mèn mén
người lộn vào dốc Chín Khoanh
bầu trời vẹo trong túi áo
mới hay hoa cỏ trổ lòng
 
mấy đóa rung riêng về tổ
mây thà thảo Mã Pí Lèng
vai thầm con lộ trầm tích
ngựa thồ vực ứ cơn sương
 
anh chàng sa mộc không ngủ
nhiên sơ kiêu bạc tình hang
bầy sơn dương chừng căng rốn
mật mừ trôi nâu qua thung
 
cao nguyên đá thơm lừng lững
luống xưa lấm gió cuộc người
hai mươi ba nghìn thế giới
ai - bây - giờ
- đã - là - tôi?
 
 
 
 
NGUYỄN QUANG HƯNG
 
 
 
Tam giác mạch
 
 
Chỉ đá và gió
Trên đầu là bầu trời
Nghìn năm quay cuồng mây không ngừng tự vấn
Ngươi kiêu hãnh
 
Hoà hơi thở núi
Hoà tiếng vang âm những cánh rừng đã chết
Những chuyển động bạt ngàn
Bừng sáng lên những ước mơ màu hồng sáng
Ngươi lũ lượt tươi mới
 
Những kỷ nguyên tượng hình lởm chởm nhọn sắc
Những kỷ nguyên đồ sộ
Vỏ cứng âm thầm kiến tạo điều kinh khủng
Đời người đời người cúi đầu đi
Đời người lặng lẽ ngồi xổm nhìn đáy vực
Ngươi - vệt thổ cẩm cao nguyên lạnh
 
Mùa đông màu đen
Người chết khô héo trong ký ức qua đường
Đến cả khi ký ức cũng lần lượt chết
Nhưng cả khi ở trong mõm bò
Ngươi vẫn không ngừng nhảy nhót.
 
29-11-2011
 
 
 
HUYỀN MINH
 
 
 
Bài hát chỉ đường
 
 
 
Có một vùng trời riêng thẳm xa
giống con chữ gọi về trên trang viết
mang nét đẹp của núi rừng thuần khiết
là bài hát chỉ đường sáng giữa lòng nhau
 
Chúng mình là ngoại lệ thứ nhất
không giống số phone thừa thứ hai
trong tim nhau ta luôn là số một
số một này cất ở đáy buồng gan
 
Nỗi nhớ nhau, say hơn các loại men
cứ cựa quậy bỏng ran lồng ngực
muốn có nhau mọi nơi mọi lúc
tay trong tay đi giữa muôn người...
 
Tình thương này xót lồng ngực cả đôi
khan cả tiếng gọi nhau trong tâm tưởng
nhân văn hơn hồn cốt trong truyện cổ
Số một ơi! Mình ở nơi nào?
 
Tiếp cho nhau bút lực dồi dào
tựa sức nước bào mòn nên nhũ đá
kết trầm tích sâu trong lòng đất mẹ
tặng cho đời tình yêu lứa đôi!
 
Hà Giang, 30/9/2011
 
 
 
Tri ân
 
 
 
Em cùng anh thắp ngọn nến tri ân
Lung linh nghĩa trang
Xốn xang bia mộ...
Áo chúng mình xanh màu tình nguyện
Áo các anh tươi mãi bước quân hành...
 
Đi suốt thời gian...
tuổi trẻ chúng mình
Những Đoàn viên luôn tiến lên phía trước
Giành về mình
những gian khổ hy sinh...
 
Lung linh màn đêm...
Đội ngũ... kề bên
Thầm thĩ cỏ...
những mầm xuân đang nhú
Qua lá qua hoa... lấp lánh ánh cười!
 
Em cộng vào em ý nghĩa CON NGƯỜI
Phút hồi tưởng, lặng thầm cuộc chiến
Phút âm dương giao cảm hai miền
Xin được mắt nhìn...
Tay chạm bàn tay!
 
Chúng mình cùng thắp lên
Ngọn nến niềm tin
Của sự sống không thể gì hủy diệt
Dù không nói nhưng trái tim mẫn tiệp...
Ta biết rõ rằng mình thương nhớ về nhau!
Hà Giang, 06-12-2010

Nguồn tin: TCNV 01-2012

Tổng số điểm của bài viết là: 40 trong 11 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn