06:42 ICT Thứ năm, 20/06/2013

Trang nhất » Tin Tức » Sáng tác

Chùm thơ của Du Nguyên

Thứ năm - 28/04/2011 15:03
Tác giả trẻ Du Nguyên

Tác giả trẻ Du Nguyên

Của ngày xưa
 

Trên chiếc ghế mục
Mùa thu qua và đặt chiếc hôn thoang thoảng mùi hoa sữa
Lên môi mùa hạ
Buổi sáng tháng Tám
Những chùm hoa đặt nghiêng trong trí nhớ.
 
Anh chưa bao giờ nhìn sâu vào đôi mắt em
Để tháng năm rân rấn những buổi sáng đầy sương
Giăng một ngõ đi về
tháng Tám hoài niệm
 
Trên chiếc ghế lúc la lúc lắc những câu thơ buồn của người con gái đi ra từ cánh đồng bông cỏ phất phơ loài gió nhạt màu khát nước, em đã ngồi hát ê ẩm cả con tim. Yêu dấu của em, chỉ có bấy nhiêu là khói sương...
 
Rồi mùa hạ khô choong trên những tàn cây mà mùa thu đã mang gió đi xa quên trở về ngày mỏng. Lối về tháng Tám cũng chẳng còn chi chít những chiếc hôn thơm mùi hoa sữa nơi con đường hò hẹn. Anh xa rồi. Như tóc em, ngắn mãi...
 
Chỉ còn vương vãi trên chiếc ghế mục sáng nay
Là hai dấu chân cơn gió đi xa vừa trở về
mùi hoa khô và câu chuyện cũ
ngày xưa.
 
 
Thời gian
 
 
Cạnh căn phòng gỗ thấm nước mưa
Tháng Sáu quên mất bản tình ca mùa hè
Những con mối hát trong câm lặng
Sau một hồi rồi cũng lặng yên.
 
Nhiều năm tháng qua đi, chúng ta rồi cũng lặng yên
Như bông hoa nằm muộn không muốn thức dậy nhìn mặt trời
Như bầy sẻ nâu ấm áp trong vòng rơm kết bằng nhiều thứ hương hoa khác
Quên mất đường về Tháng Chạp hoa mây.
 
Có thật anh không nhớ gì về con đường điệp vàng răng rắc hoa khô
Có thật chúng ta đã đi rất xa ngôi nhà vôi vữa
Những con mối hát trong câm lặng
Sau một hồi rồi cũng ngủ quên.
 
Cạnh căn phòng gỗ thấm nước mưa
Những con mối đã chết rồi.
 
 
Thoại XYZzzz
 
 
Tôi cắt xén giấc mơ thành những mẩu nhỏ
Một, hai, ba, bốn, năm 
Xới xáo vài ngăn trong chiếc áo ngoại cỡ
Đủ giấu mình vào trong
Rồi biến mất
Như chưa từng tồn tại
Chưa từng một lần đi qua đám đông
Chưa từng một ngày biết hát, biết nhớ, biết gặm nhấm nỗi cô đơn
 
Tin ta đi, ngày gió rối
Giấc mơ kia là trò giả định
Của tình yêu qua bao ngày meo mốc
Nỗi buồn đang trú ngụ nơi mười đầu ngón tay buốt lạnh
Cũng chỉ là trò giả định của niềm vui chưa kịp chạm môi người.
 
Sáng nay mùa đông về muộn
Kỉ niệm ủ ê như căn phòng người ốm
Tôi biết làm gì
Ngoài những giọt nước mắt?
 
Em không biết những giọt nước mắt của gió nhanh khô
Nên buồn đúng không?
 
Sáng nay câu hát gì chạm vào tiếng thở dài của lá
Mà đám chuồn chuồn rũ cánh trước hiên nhà
Thành những sợi li ti đỏ
Rơi đầy sân tháng Mười Hai khô?
 
Chỉ là ngày nỗi buồn thoảng qua đọng lại nơi đuôi mắt
Và em là cô gái thành thật trên đời
Mà thôi.
.
.
Thôi mà em
Buồn đồ rê mi pha son la xi đô tê rê.
 
 
Niệm
 
 
Nơi con đường mùa mưa cây cơm nguội rắc vàng xuống phố
Tháng Ba hoe xanh sũng mắt cào cào
Sầu đông tím chở quạnh buồn lang thang trên dốc gió
Rưng rức heo may.
 
Nơi cơn giông màu đỏ tháng Ba chưa tắt
Anh đi ngược phía em
Cầm chiếc ô ố màu mận chín
Tìm cỏ cô niệm.
 
Nơi con đường xập xòe loài sẻ nâu líu ríu
Ta đi tìm nhau dưới gốc thược dược già
Đã mấy mùa rồi cúc chẳng bung tiếng hát
Trong veo xưa.
 
Có một ngày sau những tháng năm cạn khô như xác mướp
Em quên mất khuôn mặt anh 
                 khi chạm vào ánh mắt của người đàn ông xa lạ
Em thôi nhắc về ngày cũ
Mùa gió chiều run rút hoang liêu.
 
Chúng ta đã không tìm thấy nhau dưới gốc thược dược già
Tháng Ba vẫn thế
Xanh xưa trong ánh mắt veo tròn.
 
 
Ngày quên điều độ
 

Trôi diệp lục
Rớt xuống tình yêu thừa thãi nỗi cô đơn màu đỏ
Căn phòng lưu vết chiếc hôn nói dối
 
Một sớm mùa đông luơ khuơ
Nhức nhối tiếng kiến đục miếng bánh mì nhai dở
Ngày quên điều độ.
 
Đã lâu rồi chủ nhân ngôi nhà này quên quét nhà
Từng mảng bụi mỏng in vệt chân người vừa đi qua
Những con cá cảnh nhô len đớp từng đụn không khí
Trôi từng váng li ti li ti
Vỡ ỉu xìu.
 
Mùa này là mùa gì?
Sao có người khoác áo ấm mặc quần lửng chân đi tất?
Cười nói lung ta lung tung như bức tranh biếm họa bẹp dí trên tường
Đừng nhìn ta nữa mà ngày khác
Hôm nay là một ngày rất hay
Hay hay ngồ ngộ ghê ghê
Như nụ cười sằng sặc của gió mơn trớn ngoài mùa.
 
Trong này là một mùa khác
Nơi mà tiếng tích tắc lắc rắc theo nỗi cô đơn
xám hoét
những ngày không điều độ.

 

 
Mùa hạ cuối cùng
 
 
Trong căn phòng chật chội mùi hoa khô
Mùa thu dường như già cỗi
Đàn kiến đi từng bước
Chạm vào vết thương nhỏ trên bức tường cô độc
Nơi đó mùa đông đang ngủ rất say.
 
Cô gái có thói quen thổi những chiếc bong bóng lên trời
Nghe điệu hát của những người tsưgan tự do khi buồn
giữa thành phố chật chội mắt kính
Những mắt kính cô độc như bức tường có vết thương nhỏ kia
Những mắt kính người ta đeo chống bụi
Lô nhô ngoài đường.
 
Trong căn phòng có những tấm ảnh xộc xệch
Người đàn ông ấy đã vĩnh viễn ra đi
Khi hôn cô qua một cặp kính
Cặp kính viễn thị
Ôi cái hôn thật nhạt
Như những ngày nắng cuối cùng của mùa hạ tụt huyết áp
đi qua.
 
Có một buổi sáng
Những chú họa mi đi vắng
Mùa đông buồn bã trượt dài trên chiếc ghế sô- fa nâu
Đàn kiến nhẩn nha cõng một sợi tóc bạc
lấp vào vết thương nhỏ trên bức tường đang ngủ say ấy
Từ hai hốc mắt cô nhỏ ra một thứ nước vị biển
Như mùa đông lạnh lẽo bất tận.
 
Cô gái có thói quen thổi những chiếc bong bóng
Nghe những điệu hát của người tsưgan khi buồn
Cô gái ấy cũng ra đi vĩnh viễn
Theo mùa hạ tụt huyết áp cuối cùng.
 
 
Không đề phố
 
 
Hôm nay đang đi tự nhiên muốn ngồi bệt lại giữa đường
Nhìn dòng người đưa tiễn nhau về nơi mười đầu ngón tay
Roang roác ruệch roạc ròng rọc rươn rướt
Phố ế ẩm
Người đàn bà điên cầm xác con cào cào khô
Cười hi hi ha ha ho ho
Không một ý nghĩ nào tồn tại cả
Phố không hỏi tôi đến từ đâu.
 
Trong phút chốc tôi thấy khuôn mặt mình nhợt nhạt
Khi người đàn bà ấy lao ra giữa đường
Trên tay là xác con cào cào khô quắp quằm quặp
Cười ngô nghê nghê ngô ngôôôôôô….
 
Ở cái thành phố nhoàm nhoạp nhuếch nhoáp nhoằng nhuỵt rác và bụi này
Sự cô đơn, thất bát, bạc bẽo rẻ rúng như cái búng tay lơ đễnh
Chẳng người nào hỏi nơi tôi đến nhiều gió không
Phố xá đông hơn bởi nỗi cô đơn người ta thả vào không khí
Ai cũng có thể ngửi được mùi mồ hôi của nhau
Mà không ngửi được lòng nhau.
 
Phía trước tôi có mấy người đã ngồi bết bền bệt lại nơi vệ đường
Mếu máo máo mếu mon men moan moen
Phố xá đông dần lên bởi những khuôn mặt cô đặc
Vị khét lèn lẹt cào cào khô.
 
 
Những khuôn mặt đồng dạng
 
 
những khuôn mặt bị bỏ qua
trôi láng lênh luênh loáng trên phố
những khuôn mặt dẫm vết nhau đi trên cùng
một trục đường biến dạng những khuôn mặt.
những khuôn mặt đồng dạng dạng dạng dạngggggg những khuôn mặtttttttt
người qua đường dẫm lên các khuôn mặt
người lao công quét những khuôn mặt
những khuôn mặt vui cười nháo nhào.
 
có một buổi tối tôi đang đi lơ đễnh
một khuôn mặt nhảy lên từ chiếc cống phía sau tuổi hai ba gầy gọc
cười ha ha ha.
 

phố xá méo xì
bởi những khuôn mặt đồng dạng dạng dạngggggggggggg
…..g/
.

Tổng số điểm của bài viết là: 46 trong 10 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Trịnh Duy Sơn - 23/04/2013 03:34
Thơ rất mới và gợi cảm
Lê nam Sơn - - 01/04/2013 22:05
Những nét chấm phá rất mới trên một bức tranh sắp hiện trong ngày mai ! Có thể còn mắc lỗi về thao tác vạch những đường cong bất kỳ hoặc pha mầu ; nhưng cái cốt và cái hình thì đã hiện rõ . Một lối đi tự tìm tự phát quang gai góc . Một lối đi mà quỹ đạo luôn không thẳng , vận tốc không có gia tốc và đặc biệt là không có thể vẽ được véc tơ ...ấy thế mà mũi tên đã về đích !
phạm văn quang - 23/09/2011 12:16
đọc những vần thơ của nhà thơ tre du nguyên ,tôi cảm thấy sự chắc trong tay trong sáng tác của chị.ngoài những vần thơ xuất phát từ tình cảm từ những cảm xúc ta còn thấy những vần thơ đầy lí trí,mang những nét ngôn từ hiện đại

Những tin mới hơn