BÙI KIM ANH
Đi tìm đi giấc mơ
căn nhà cũ gọi về trong mơ
nhắc nhớ những gì còn mất
xoa dịu nỗi ngày mỏi mệt
tôi tìm được tôi trong giấc mộng của mình
tôi dại khờ nên tôi nuối tiếc
để thơ bay qua song cửa ngày xưa
và thời con gái mùa lớn lên hoa bằng lăng nhạt cánh tím bên đường
và người con trai lặng lẽ sau mỗi sớm đến trường
hình như đã đi xa hình như đã gặp lại
tuổi thơ phủ bạc ký ức phủ bạc đêm mơ
tôi đi qua đời tôi ôm giấc mộng xưa
đêm rất nhẹ và sớm lâng lâng
nuối tiếc mang khuôn hình gió
xoay xoáy nhức nửa bên đầu
người bảo thơ tôi không là ngày xưa
bây giờ tóc rưng rức đen màu nhuộm
có một người đàn bà ngồi trước trang báo mạng
tìm ngày xưa như chưa có ngày xưa
đi tìm đi giấc mơ
hành xác cho già nua
sợ lú lẫn phải quay về ký ức
Nhịp điệu nắng gọi thức dậy
ở giữa phố
tìm thiên nhiên
hứng mùa vào xô chậu
bụi thổi lá bay
chới với giữa dòng xe
con sẻ lạc
đèn sáng lạnh mây
trăng náu mình trong vòm bóng lá
ghế đá so ro
mặt trời dưới vệt mây
nhịp điệu nắng gọi thức dậy
lặng im phía một người
mùa đang thay áo mới
xộc xệch vòng ôm quay với lá
nhún nhảy phía nhiều người
mùa này nước hồ đầy
người đi bộ vòng quanh nhiều lắm
chiếc lá rơi bẹp rúm
mùa này nước hồ đầy
nhà và cây đua nhau soi bóng
cá bơi tít tầng cao
Không bao giờ lặp lại
hoa hồng ư có quá nhiều màu quen thuộc và mới lạ
hoa cúc ư vàng của nắng trưa hay đã ngả chiều
ta là kẻ ngu dốt khi đứng trước quầy hoa
không biết nên chọn cho mình một màu hoa ưa thích
ta là kẻ tột cùng ngơ ngẩn
đứng giữa đường giữa chợ
không biết nên rẽ lối nào gần đến nơi cần đi
mỗi ngày quanh ta bao đổi thay
cái tốt và cái xấu không lặp lại
trái đất mỗi ngày nóng lên và tai họa
chẳng làm được gì đâu những điều ngoài tầm tay với mùa thời gian
tiếp nối và không bao giờ lặp lại
hôm qua nói chuyện với một người không thích
hôm nay nói chuyện với một người xa lạ
và khi một mình ta nói với chính mình
vẫn như thế chẳng có gì lặp lại
thời gian quấy đảo và thời gian pha loãng
những gì ta có hôm nay rồi sẽ đi qua
buồn phiền hay tuyệt vời rồi cũng đi qua
chẳng biết nên nuối tiếc hay mừng vui được nữa
ta sẽ ôm nhau òa khóc hay òa cười
ta sẽ nói nhau những lời mát mẻ hay những lời tử tế
có thể như thế chất thêm bực dọc hay giải tỏa ấm ức
chỉ biết không có gì lặp lại dù ta cố diễn lại từ đầu
để đến giờ đã định đốt một cây nến và ba nén hương bật lên một tiếng thở dài hay lạnh ngắt
thời khắc cuối đời chẳng biết và không lặp lại
có cầm kịp mảnh giấy và cây bút ghi cảm xúc trên đường đi
và ta sẽ đốt cho tàn tro bay ngược về cõi thế
chỉ có điều này chắc không lặp lại.
Tháng năm rơi
xa vậy ư ta một mình tìm nơi biển lặng
bãi có dài đâu chỉ phủ yên cát trắng
ta một mình tìm trong con sóng
và mặt trời từ phía tạnh mây
Côn Đảo trong xanh nắng dọi
bao nhiêu sóng nối về ký ức
bao nhiêu sóng lênh đênh vọng lên tiếng gọi
ở lòng nước sâu đá dội
sóng hãi hùng quên đếm tháng năm rơi
đá lăn xuống và người lăn xuống
hai mố cầu chất nặng xác thời gian
bãi sọ người tàn im hương khói
biển hồn nhiên vỗ nhịp
đảo hồn nhiên ngút ngát xanh trời
những con số tưởng chi ly
những con số chỉ là ước đoán
những con số để người sau nhớ lại
linh thiêng hồn an ủi
linh thiêng hồn thoát kiếp trần ai
mịn màng thế và trong trẻo thế
nước và cát và trời mây Côn Đảo
giấu máu xương mướt mát bóng bên đường
nghĩa trang Hàng Dương những bia mộ không hiện lên danh tính
nghĩa trang Hàng Keo im lìm cỏ
phảng phất về tướp táp gọi gió sương
sóng hãi hùng quên đếm tháng năm rơi
lẩm nhẩm tháng năm cây và cỏ biết làm sao đếm
chỉ một nén hương thắp giữa trời khói tỏa
một lời thơ vái cõi lặng vô hình
lời cầu xin chắp lại những cầu xin...
Thuyền ngơ ngẩn ngủ
dòng sông cạn phơi cát
bãi lẫn bờ lẫn vết chiều qua
trắng vệt phù sa
nước theo mùa lặng lẽ
ngô xanh che cỏ rác ẩn mình
thuyền ngơ ngẩn ngủ
cây cầu già mưa gió
rẩy run những tấm ván vặn mình
gầm cầu tơi tả
cầu chớp làn sắt rỉ
nước đâu mà soi bóng thời gian
tình đâu mơ màng.