16:40 ICT Thứ tư, 19/06/2013

Trang nhất » Tin Tức » Nhiệt kế nghệ thuật

Trương Nam Chi với "Lạc duyên"

Thứ ba - 19/06/2012 11:26
Trương Nam Chi với "Lạc duyên"

Trương Nam Chi với "Lạc duyên"

TCNV- Nhà thơ Lê Quang Trang: “ Lạc duyên” là một tập thơ tình. Mà thơ về tình yêu là một lĩnh vực rất quen, nhưng rất rộng và cực khó. Vì người đời viết đã nhiều, tưởng như khai thác đã cạn kiệt. Điều này nói lên rằnng: Trương Nam Chi là một người dũng cảm. Tôi đã đọc liền một mạch tập thơ này của chị. Cảm giác chung là một tiếng thơ nhỏ nhẹ, duyên dáng và khá phong phú. Tôi không biết có bao nhiêu phần trăm chị lấy chuyện mình, bao nhiêu phần trăm chuyện người, và cả chuyện đời ra mà dẫn dụ, tâm sự, khái quát thành những ý tưởng, ý thơ, bài thơ. Nhưng qua đây, mỗi người có thể tìm thấy những điều thấm thía, có vui và có buồn. Cho dù thế nào, thì phía sau những con chữ vẫn ấm một ngọn lửa, khiến lòng không thấy nguội lạnh, bã bời, mà khích lệ người ta yêu đời hơn và yêu người hơn. Phải chăng có được cảm giác ấy, là nhờ cái tình trong và cảm xúc cũng trong...











Tạp chí Nhà văn xin gửi đến bạn đọc một số bài thơ trích trong tập thơ "Lạc duyên" của nhà thơ Trương Nam Chi 

           

           LẠC DUYÊN

Trương Nam Chi
 
 
          Em đi bỏ lại dòng sông
Thuyền anh xuôi bến không chồng- lạc duyên
          Hồng hoa mở cánh trinh nguyên
Thờ ơ anh vẫn một miền riêng anh…
 
 
 
 
 
 
              NGƯỜI ĐẸP
Trương Nam Chi
 
          Chưa đi đến cuối con đường
Làm sao biết thật tỏ tường yến oanh
          Lá xanh đang ở trên cành 
Chưa nghe vọng cổ sao rành sáu câu
          Chưa đau nào biết khổ đau
Chưa buồn ai hiểu nỗi sầu chia phôi
          Đời là “bèo dạt mây trôi”
Ai người sẽ tỏ phận vôi trong bình
          Trúc xinh vẫn đứng bên đình
Người xinh xe pháo rập rình đón đưa
          Trúc xinh trầm bổng nhặt thưa
Người xinh sao nỡ gió mưa chạm vào
          Trúc xinh khoe dáng bên rào
Người xinh kết cổng đón chào tiệc vui.
 
 
 
 
        DIÊU BÔNG
Trương Nam Chi
 
Lúc người hỏi tôi về Diêu Bông
Là sóng tràn lên ngập cõi lòng
Thi sĩ năm xưa đi tìm lá
Có hay “chị” giấu chốn hư không?
Người hỏi tôi về lá Diêu Bông
Để xua tan cái rét cắt lòng
Nay người không cất công tìm lá
Vì biết rằng lá còn mải ngủ đông
 
Ôi lá Diêu Bông, lá Diêu Bông
Nhớ thương xao xác những cánh đồng
Thì đây một lần ta xòe lá
Ngắm người thỏa nguyện với Diêu Bông...
 
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn