Tạp chí Nhà văn
Tạp chí Nhà văn Tạp chí của Hội nhà văn Việt Nam

TCNV- Nhà thơ Trần Dần (tên thật là Trần Văn Dần) sinh ngày 23-8-1926 tại thành phố Nam Định, mất ngày 17-01-1997 tại TP Hà Nội. Ông đỗ tú tài triết học thời Pháp thuộc trước khi đi bộ đội. Ông là đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam từ năm 1947 và là một trong những văn nghệ sĩ tham gia thành lập nhóm văn nghệ quân đội đầu tiên. Những đóng góp cho văn học của ông đã ngày càng được ghi nhận. Tác phẩm thơ Cổng tỉnh được xuất bản năm 1994, sau đó được tặng thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam. Ông được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật năm 2008 và nhiều giải thưởng khác như Giải Văn học Nghệ thuật Thủ đô, Giải Thành tựu trọn đời...
Sự nghiệp sáng tác của ông phong phú về nội dung, đa dạng về thể loại. Giá trị các tác phẩm của ông không chỉ nằm ở thơ, họa, dịch thuật mà còn ở văn xuôi như tiểu thuyết, truyện ngắn, tiểu luận...
Năm vừa qua, hơn một lần nữa những sáng tác văn xuôi của ông lại được vinh danh. Cuối năm 2011, truyện ngắn Chú bé làm văn của ông được nhận tặng thưởng Tác phẩm hay Tạp chí Nhà văn 2011. Đầu năm 2012, tiểu thuyết Những ngã tư và những cột đèn của ông đã được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội 2011.
Tạp chí Nhà văn xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc truyện ngắn Chú bé làm văn của cố nhà thơ Trần Dần (đã đăng trên Tạp chí Nhà văn số tháng 5 năm 2011).
TCNV- Khi tôi ngỏ ý xin được gặp nhà văn Ma Văn Kháng để tìm hiểu kỹ hơn về hình tượng nhà giáo trong các tác phẩm của ông, nhà văn nhận lời với một sự dè chừng nhất định, rằng: “Bạn đã đọc những tác phẩm nào của tôi?”. Câu hỏi đó khiến tôi nhớ ngay đến cuộc gặp với một giáo viên dạy văn trường cấp 3 không xa trung tâm Hà Nội. Anh đang bắt tay vào viết truyện ngắn với những tiêu chí đặt ra: văn phong trong sáng, văn phạm chuẩn mực, mỗi tác phẩm là một thông điệp, một dự báo gửi tới đời sống, và nhất là phải có tính giáo dục… Tôi hỏi: “Anh có đọc tác phẩm nào của nhà văn Ma Văn Kháng không?”. Anh hùng hồn: “Có chứ, nhiều là khác. Ma Văn Kháng là tác giả của tiểu thuyết Mảnh đất lắm người nhiều ma”… Câu chuyện giữa nhà văn và chúng tôi (những độc giả thế hệ sau) bắt đầu bằng tiếng cười mang sắc thái ngậm ngùi trước hiện trạng có những “thầy giáo dạy văn không bao giờ đọc sách” như thế…


“Lần giở những trang sách của Nguyên Ngọc, không hiểu sao, tôi cứ nghĩ đến Tố Hữu và Phạm Tuyên. Cũng như thơ Tố Hữu, ca khúc Phạm Tuyên, Nguyên Ngọc viết văn bằng hồn mình và cái hồn ấy thuộc về cách mạng. Ông bám sát các vấn đề lớn của chính trị, phục vụ trực tiếp các nhiêm vụ chính trị mà tác phẩm vẫn vượt qua được sự minh hoạ, vẫn thành tác phẩm nghệ thuật hoàn chỉnh”.
Đang truy cập :
53
•Máy chủ tìm kiếm : 13
•Khách viếng thăm : 40
Hôm nay :
952
Tháng hiện tại
: 95872
Tổng lượt truy cập : 1151730
Tạp chí Nhà văn Tạp chí của Hội nhà văn Việt Nam
Đề tài người lính trong thơ Việt Nam
TÔ HOÀI, NGƯỜI SINH RA ĐỂ VIẾT