Trang chủ Thông tin tòa soạn Liên hệ tòa soạn
Thứ năm, 9/9/2010 | 11:44:03 PM
Cu-ba phát hành sách về Chủ tịch Hồ Chí Minh
Cu-ba phát hành sách về Chủ tịch Hồ Chí Minh
...
xem tiep
Tin tức & Sự kiện
Trang Văn
Nghiên cứu-Phê bình-Lý luận
Trang Thơ
Đời sống văn học
Chân dung và Đối thoại
Ý kiến Nhà văn
Nhà văn và Cuộc sống
Văn học nước ngoài
Chuyện nghề
Sáng tác Trẻ
Sách mới
Hà Nội 1000 năm
Trực tuyến 24/24
Tản văn thế sự
Thông tin & Tư liệu
Sắc hương cuộc sống
Trong các ngành nghệ thuật
Nhịp cầu văn chương
Dặm dài đất nước
Mừng thọ Ðại tướng Võ Nguyên Giáp tròn 100 tuổi
Năm nay, mùa thu này Ðại tướng ở tuổi 100 (tuổi xưa nay rất hiếm):
...

» xem tiếp

12g55 hôm nay, GS Ngô Bảo Châu chính thức đoạt giải toán học Fields

Cách mạng tháng Tám

Hội thảo “Văn học nghệ thuật phản ánh hiện thực đất nước hôm nay”

Lễ giao nhận hiện vật bảo tàng văn học Việt Nam

Văn học đến với du lịch Việt Nam

TRANG CHỦ
Một thoáng vu vơ
THANH HƯƠNG ( 3/9/2010 2:02:33 PM )

Tiếng một vật gì lao sạt vào bể nước cạnh nhà làm Thủy giật mình tỉnh giấc. Qua khe hở hai tấm rèm cửa dày màu tím sẫm buông sát mặt sàn, một tia nắng nhẹ nhàng buổi ban mai chiếu thẳng vào một cánh tay để trần của chị. Chị định xoay người quàng tay ôm lấy cổ chồng nghịch ngợm đánh thức anh dậy sau một đêm dài ngủ ngon thì chợt nhận thấy anh không nằm đấy nữa. Anh đã dậy từ bao giờ. Hôm nay, chủ nhật, hai đứa con nghỉ hè đã xin phép đi Đồ Sơn với bạn. Có việc gì mà anh phải dậy sớm thế nhỉ? Thủy nhổm dậy nhón bước ra cửa sổ lách rèm nhìn ra sân. Ở góc sân, bên cạnh cây ngọc bút rậm rạp cao đến đầu người đơm đầy hoa trắng, Lâm đang đứng cần mẫn tập thể dục. Anh đứng quay lưng về phía chị, chiếc quần đùi xộc xệch trễ một bên hông, hai cánh tay nổi cuộn giơ quá đầu và tóc đằng sau đã bắt đầu chớm bạc. Thủy định đánh tiếng gọi chồng nhưng rồi lại thôi. Chị trở lại giường, chui vào màn tuồn người xuống đệm. Nhắm nghiền hai mắt Thủy nghĩ giá được ngủ sâu thêm một giấc nữa và bỗng dưng thấy buồn chán lạ thường.

Ngày xưa Lâm đâu phải là người như vậy. Không, ngày xưa gì mới chỉ cách đây dăm sáu năm thôi, Thủy nhớ ngày ấy cả hai người mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi. Thủy chưa uốn tóc như bây giờ, tóc chị còn để dài ngang lưng khi xõa ra dày mềm óng như tơ và hơi ngả màu nâu. Bạn bè đều khen Thủy có mái tóc quá đẹp. Mỗi lần chị xõa tóc ra chải, anh đang ngồi bàn làm việc hay đang nằm đọc sách ở giường đều mỉm cười đưa tay vẫy chị lại gần:

- Em đến đây. Đến ngồi cạnh anh mà chải này.

Chị cười lườm yêu anh nhưng vẫn ngoan ngoãn đến ngồi gần anh tiếp tục chải tóc. Và bàn tay anh dịu dàng làm sao mân mê những lọn tóc dài đều tăm tắp của chị. Buổi sáng dậy, hầu như sáng nào cũng vậy, chị còn ngủ lơ mơ thì đã thấy hai cánh tay rắn chắc của anh quàng ôm hai vai. Anh vừa cười vừa hôn nhẹ lên má để đánh thức chị dậy và lần nào anh cũng nói: - Buổi sáng tỉnh dậy thấy em bên cạnh sao mà thích thế. Và chị, vẫn còn ngái ngủ, vừa cười vừa dụi đầu vào vai anh.

Những ngày chủ nhật, ngày lễ được nghỉ thì khỏi phải nói. Hai đứa trẻ được ngủ muộn nằm cuộn tròn trong chăn ở giường bên, chị với tay bật ngọn đèn đầu giường ấm áp - không cần ánh sáng ban ngày - và họ nằm gối lên tay nhau nói bao nhiêu thứ chuyện trên đời, ôn lại bao nhiêu là kỉ niệm. Những lúc ấy anh hay nói đến những kỉ niệm xưa, thời thơ ấu, hồi học Đại học chưa được một năm thì đã phải "xếp bút nghiên" cùng bạn bè vào bộ đội, đi chiến trường Quảng Trị. Còn chị, nhờ thỉnh thoảng kể lại chuyện với anh chị nhớ lại cả những đoạn đời thơ ấu tỉ mỉ nhất. Cha là đại tá quân đội, trong một chuyến đi công tác vào khu IV bị trúng bom bi, hy sinh ở bến phà Ghép - Thanh Hóa. Mẹ là bác sĩ, năm cha mất mẹ mới ba mươi mốt tuổi và có hai con, chị lên chín và em gái lên sáu. Nhưng bà chỉ ở vậy nuôi con mà không đi bước nữa. Sau ngày cha mất không hiểu sao chị luôn cảm thấy sợ hãi, không chịu đi học và bám chằng chằng không cho mẹ đi làm. Mẹ phải cho chị nghỉ học gần một năm trời, hàng ngày cho chị đi theo vào bệnh viện mua sách giáo khoa tự dạy chị học theo chương trình ở lớp. Chị có một góc học tập nhỏ trong phòng thuốc, cạnh phòng khám bệnh của mẹ. Buổi tôi, cơm nước dọn dẹp xong, mẹ lên giường nằm với hai chị em chị. Hai chị em gối hai bên đầu tay, mẹ đưa truyện cổ Ghim, truyện An-đéc-xen bảo chị đọc to cho cả đứa em gái cùng nghe. Rồi mẹ kể chuyện các bạn nhỏ làm thơ hồi đó như Trần Đăng Khoa, Cẩm Thơ... Mẹ kể ông bà ngoại xưa đều là nhà giáo, mẹ lớn lên học trường Hoài Đức và từ nhỏ mẹ đã rất thích đọc truyện, rất yêu thơ. Chị nói với anh có lẽ tính "lãng mạn" thích thơ văn của chị ngày nay là do ảnh hưởng của Mẹ.

Chị cũng kể với anh về thời thiếu nữ của chị. Sau một năm nghỉ học vì sự kiện cha mất chị đi học lại và học rất giỏi. Chưa kịp lớn, mới học lớp tám, lớp chín chị đã được các bạn trai theo đuổi. Thời ấy học sinh làm gì được đi học bằng xe đạp xe máy như hiện nay. Đi đến trường chị toàn cùng các bạn đi bộ. Buổi trưa đi học về, nắng thế mà cũng có bạn trai lẵng nhẵng đi theo. Có điều chưa bao giờ chị nghĩ mình đẹp hay xấu. Mười bốn mười lăm tuổi rồi mà vẫn còn rất ngây ngô chưa chú ý đến nhan sắc. Lớn lên chút nữa, cũng có vài tình cảm thoáng qua và bắt đầu vào Đại học chị cũng có yêu một người đã theo đuổi chị ráo riết, rất yêu. Nhưng rồi người ấy lại bỏ chị đi yêu một cô bạn thân của chị.

- Chắc em buồn lắm, phải không? Chồng chị hỏi, tay vẫn nắm bàn tay chị.

- Có chứ anh - chị thú nhận - Em buồn mất cả mấy tháng trời. Nhưng em không giận. Em nghĩ, đó là quyền của anh ấy. Thậm chí có lúc em lại thấy thương và tiếc cho anh ấy.

- Sao lại tiếc cho anh ấy?

- Hồi ấy em còn trẻ lắm, mới mười tám tuổi. Em yêu anh ấy chân thành lắm. Nên em cứ nghĩ nếu lấy nhau em có thể làm tất cả để anh ấy được sung sướng.

- Thì sẽ có một người không sung sướng, là anh? Chồng chị cười, buông tay chị ra, nói nửa đùa nửa thật.

- Kìa anh! Chuyện cũ ấy mà. Anh giận em đấy à?

- Không. Nhưng... Em có thể triệu tập cả một "đại hội người hâm mộ". Còn anh, cho đến bây giờ, ngoài em, anh vẫn hoàn toàn vô sản. Tiếc thế!

Chồng chị cười, lại ôm lấy chị, nói đùa. Chồng chị là thế, rất thoải mái vô tư và vì thế chị càng yêu anh.

Nói cho công bằng chị biết bây giờ Lâm vẫn rất yêu vợ. Chị đi vắng dăm ngày anh bảo đứng ngồi không yên. Đi xa một ngày anh đã gọi điện về cho vợ. Nhưng trong cuộc sống thường ngày có một cái gì đó như ngày càng xa cách giữa hai vợ chồng. Lúc nào Lâm cũng như bận rộn vì công việc, lơ đãng và thiếu quan tâm đến vợ, đến các con.

Chị nghĩ, Lâm không còn như ngày xưa, có thể vì tuổi tác mà cũng có thể vì trách nhiệm công tác hiện nay. Được giao chức viện trưởng một viện lớn ở Hà Nội, buổi sáng, vừa tắm táp và ăn sáng xong là anh đã quần áo, thắt cà vạt chỉnh tề ra đi. Có lúc, đang loay hoay thu dọn bát đĩa trong bếp, nghe tiếng sập cửa ô tô chị biết anh đã đi làm mà không chào vợ. Buổi chiều chị thường đi làm về trước. Chị dọn dẹp nhà cửa, lúi húi nấu nướng. Các con đi học về, đứa vớ điện thoại buôn chuyện với bạn, đứa bật ti vi xem thì nghe tiếng ô tô dừng trước cổng nhà và tiếng lách cách mở khóa cổng. Lâm lùi lũi cởi giầy, lấy quần áo sạch chị đã xếp sẵn, lùi lũi vào buồng tắm. Chị lấy lồng bàn đậy mâm cơm đã dọn xong vào giường nằm vừa xem ti vi với con vừa làm các động tác thư giãn.

Hai đứa con chị không hiểu sao đều ít nói như bố. Nhất là đứa con đầu lòng, là con trai. Nghe mẹ trách yêu, nó ôm lấy mẹ cười xòa:

- Mẹ ơi, từ bé con đã bảo là con yêu mẹ nhất đời, thật đấy!

- Thôi đi cậu cả ơi. Mới có đứa bạn gái mới quen mẹ đã thấy con đi suốt cả một ngày chủ nhật rồi. Liệu mà học sút thì ăn đòn đấy, nghe chưa?

Chị củng yêu vào đầu con, nói đùa. Cậu con cười đỏ ửng cả mặt. Khuôn mặt tuổi mười tám đầy lông tơ và lún phún ria mép.

- Mẹ! Chỉ là bạn thôi mà, mẹ...

Đúng. Chị sẽ rất hạnh phúc nếu như chị là một phụ nữ ít mơ mộng hơn và dễ bằng lòng với cuộc sống hơn. Bản thân là giáo viên một trường phổ thông trung học có tiếng trong thành phố, chồng chưa đến năm mươi tuổi đã là cán bộ tầm cỡ, có xe riêng đưa đón. Ngôi nhà ba tầng mới xây này là tiêu chuẩn đất của Lâm được nhà nước cấp, Sở xây dựng xây cho phần thô. Tất cả phần sửa sang hoàn thiện để trở nên một ngôi nhà khang trang như bây giờ là do tiền túi hai vợ chồng bỏ ra, thêm tiền cơ quan Lâm cấp. Phải nhận, Viện của Lâm là một viện lớn, phụ trách nhiều vấn đề kinh tế của đất nước. Nếu Lâm như người khác, chỉ ngỏ một lời là các huyện, các tỉnh, các Sở, các công ty sẽ tới tấp đưa phong bì, chở trang thiết bị cao cấp đến tận nơi. Nhưng Lâm đâu phải là một người như vậy. Và chính vì vậy Thủy lại càng quí và nể chồng.

Tuy nhiên, đôi lúc Thủy ước ao, giá như Lâm vẫn là một cán bộ khoa học bình thường như ngày trước. Có nhiều công trình, có nhiều hoài bão, ham mê nghiên cứu và là một người chồng tinh tế, chu đáo, "lãng mạn" nữa, như ngày trước!

Không biết từ bao giờ, Lâm trở nên ít quan tâm đến vợ. Anh làm việc nhiều đêm đến một hai giờ sáng, Thủy chợt tỉnh dậy vẫn thấy chồng chong đèn ngồi bên bàn làm việc. Chị vén màn đứng dậy, đi pha cho chồng ly sữa. Ngày trước, những lần cũng thức khuya làm việc thấy vợ chăm sóc thế nào Lâm cũng quay lại. Ôm ngang lưng vợ thay một lời cảm ơn. Nhưng bây giờ thì hầu như anh không thấy gì ngoài chồng tài liệu dày cộp và chiếc máy vi tính trước mặt.

Minh họa LÊ HUY QUANG

Chị nhắc:

- Anh uống đi cho nóng.

- Để đấy cho anh.

Khi nói "để đấy cho anh" thậm chí Lâm không hề nhìn vợ. Không một nụ cười. Và Thủy buồn rầu lẳng lặng trở lại giường.

Có lẽ ý thức về công việc đòi hỏi sức khỏe lâu dài, Lâm bắt đầu chăm sóc cho bản thân rất kỹ. Thủy hay chế giễu chồng nghiện uống thuốc. Trên kệ tủ gần bàn làm việc của Lâm không thiếu thứ thuốc gì, từ Tây y đến Đông y, từ hóa dược đến thảo dược, từ thuốc Ấn Độ, Trung Quốc, Pháp, Mỹ đến Việt Nam. Mà toàn là thuốc bổ, vì thật ra Lâm đâu có bệnh tật gì. Ngoại trừ hiện tượng chớm béo phì, bụng to ra, cử động chậm chạp hơn, là bệnh của những người ngồi nhiều, ít vận động, lại hay phải dự chiêu đãi, tiệc tùng. Bệnh của các quan chức. Là người ghét uống thuốc, Thủy thấy ái ngại, lo, và buồn cười là chốc chốc Lâm lại lấy thuốc ra uống, can mấy cũng không được. Cùng với đà ấy, Lâm không quan tâm đến mọi việc lớn nhỏ trong nhà, việc học hành của con cái. Những ngày giỗ tết hàng năm, ngày sinh nhật vợ, kỉ niệm ngày cưới, Lâm hầu như quên hẳn. Mới tháng trước đây thôi, kỉ niệm hai mươi năm ngày cưới của hai vợ chồng, lại đúng vào ngày chủ nhật. Thủy định cứ lì ra, giả bộ không thèm chú ý, không nhắc nhở gì, xem Lâm sau đó sẽ cư xử ra sao. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Lâm quên đã đành, còn chị, chị làm sao quên được cái ngày đầy ắp kỉ niệm ấy. Còn hai đứa con nữa, lớn lên chúng sẽ phải yêu, phải lấy vợ lấy chồng. Từ lúc hai con còn bé, Thủy luôn chú ý gây cho con ấn tượng tốt về tình yêu của cha mẹ mà chị cho rằng sẽ có ích cho đời sống hôn nhân của chúng sau này. Thế là sau lúc Lâm lên xe đến cơ quan - anh vẫn thường tranh thủ đến cơ quan làm việc vào ngày chủ nhật - Thủy phóng xe xuống phố mua một bó hoa hồng to tướng. Tuy nhiên khi cầm bó hoa chị bán hàng trao cho, Thủy suýt ứa nước mắt. Những năm trước đây không một ngày kỉ niệm cưới nào từ sáng sớm Lâm không đi mua hoa về tặng vợ hoặc rủ vợ cùng đi chọn hoa.

- Xin lỗi em. Mấy hôm trước anh đã đinh ninh ngày hôm nay đi mua hoa tặng em rồi cùng em đưa các con đi ăn hiệu, thế mà lại quên khuấy đi mất. Thôi đừng giận anh.

Đêm hôm đó nằm cạnh vợ, thấy vợ cứ quay mặt vào tường Lâm đã kéo Thủy nằm sát vào mình, thủ thỉ. Thật tội nghiệp. Lâm ngày càng trở nên vô tâm với vợ con, nhưng có lẽ do anh quá bận. Có thể, anh đã dần trở nên một người của công việc, của lý trí. Dù sao, anh yêu chị, và chị vẫn yêu anh. Thủy quay lại, dụi đầu vào ngực chồng, mắt chớp chớp tủi thân mà miệng lại cười. Chị hỏi vặn chồng:

- Anh xin lỗi thật, hay chỉ nói để em vừa lòng?

- Xin lỗi thật. Từ nay anh sẽ không bao giờ thế nữa! Vừa lòng chưa? Thôi, đừng giận anh. Hôm nay kỉ niệm ngày cưới mà em.

- Lại "vụ lợi" rồi. Đừng tán tỉnh em?

Miệng nói, nhưng cả người Thủy đã lọt thỏm vào hai cánh tay nóng bỏng của chồng.

Đang nghĩ luẩn quẩn, đầu vẫn vùi vào gối thì Thủy nghe tiếng chân chồng đi vào phòng. Lâm nhẹ nhàng tháo màn cho vợ. Rồi anh thận trọng gấp màn và luồn khẽ xuống dưới gối. Chắc để khỏi đánh thức vợ dậy. Và, vẫn bước chân rón rén, anh đi qua phòng khách, sang phòng bếp. Chị nghe có tiếng mở tủ lạnh, tiếng vặn bếp ga, tiếng đặt cái xoong nhỏ lên bếp. Chắc Lâm chuẩn bị làm mì ăn buổi sáng. Không đừng được nữa, Thủy vùng dậy bước ra.

- Anh làm gì sớm thế? Hôm nay chủ nhật kia mà. Để đấy em rửa mặt xong ngay đây, em làm cho.

- Em ngủ say quá nên anh không đánh thức. Lâm vẫn loay hoay với đôi đũa dài ngoằng và cái xoong nước đang sôi lục bục, không nhìn vợ.

Tám giờ sáng nay anh phải họp.

- Chủ nhật mà cũng phải họp sớm thế?

- Ừ, 8h kém 15 xe đón.

- Để em luộc thêm cho anh quả trứng. Anh đi tắm đi...

Lâm đi rồi, quét quáy dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, không biết làm gì Thủy quanh quẩn vào ra. Chị hết vặn nhạc lại bật ti vi, rồi lại tắt, lên giường nằm đọc sách. May mà chị có niềm say mê đọc sách, không rời chị từ ngày còn đi học. Buổi tối các con ngồi học ở phòng bên, Lâm ngồi làm việc hoặc xem vô tuyến, Thủy dọn dẹp xong là ngồi vào bàn hoặc bật đèn đầu giường đọc sách. Chị rất hay mua sách và Lâm chiều vợ cũng chăm chọn sách mua về cho vợ đọc. Nhất là những lúc buồn chán Thủy lại càng chúi đầu vào sách. Là quên hết, là mê mải, thích thú. Thủy đọc sách chuyên môn nhưng chị cũng thích đọc cả văn học, cả sách về y học, kinh tế, chính trị. Ngày trước, khi hai người mới lấy nhau, còn sống trong một căn phòng chật hẹp mười ba mét vuông, đồng lương ít ỏi mà thấy vợ gần như tuần nào cũng mang sách mới về nhà (may thời ấy sách còn rất rẻ), Lâm có lần đã nói đùa:

- Em mê sách, có khi còn hơn cả mê chồng.

Thì chị cười trả lời:

- Em mê cả hai.

Còn bây giờ, có lẽ chị chỉ còn được phép mê có một! Thủy vừa đọc vừa nghĩ lan man, thấy buồn nẫu ruột. Chả trách người ta nói, vợ chồng sống với nhau lâu, chỉ còn có nghĩa, không có tình!

Có tiếng điện thoại reo vang ở phòng ngoài. Có lẽ bọn trẻ gọi về. Thủy đứng vội dậy đi ra cầm lấy ống nghe:

- Alô, tôi nghe.

Một giọng nói gần như ở ngay bên cạnh, quá đỗi quen thuộc làm tim chị thót lại:

- Thủy đấy à?

- Ôi, anh Vũ. Em đây!

- Em!

Tiếng người nói trong điện thoại điềm đạm nhưng không giấu được mừng rỡ.

- Anh đang ở đâu đấy? Anh ra bao giờ mà em không biết?

Thủy chợt nghe tiếng mình nói líu tíu, trong giọng nói có cả tiếng cười giống hệt một cô gái nhỏ.

- Anh đang ở Đà Lạt. Hôm nay chủ nhật vợ chồng em không đi đâu sao?

- Anh Lâm đi họp. Em ở nhà một mình, đang buồn đây.

- Em mà cũng buồn à? - Người trong điện thoại vừa nói vừa cười - Em thì còn thiếu gì nữa mà buồn. Thế nào, em vẫn khỏe đấy chứ?

- Em vẫn vậy. Anh đang làm gì ở Đà Lạt đấy? Thành phố hoa, em mê Đà Lạt lắm mà ít dịp đến - Chị lại líu tíu nói, không đầu không cuối.

- Anh theo mấy cậu bạn lên đây nghiên cứu mấy kiểu kiến trúc nhà ở ở thành phố cao nguyên này. Nhân thể tranh thủ mấy ngày nghỉ hoàn thành nốt cuốn sách khảo cứu của anh. Này, Thủy ơi...

- Gì hả anh?

- Sáng nay anh ghé phố mua mấy món đồ lưu niệm. Cô bé bán hàng sao nhìn giống em hồi nhỏ quá. Vậy là... anh muốn gọi cho em.

- Vâng, cảm ơn anh. Thủy cười nhỏ, vừa xúc động lại vừa làm ra vẻ đùa nghịch. Chị không biết nói gì hơn.

- Thế thôi em nhé. Biết em khỏe và vui luôn là anh vui rồi. Anh Lâm vẫn khỏe chứ? Nói anh gửi lời hỏi thăm Lâm. Lúc nào các em có dịp vào thành phố nhớ ghé thăm anh.

- Vâng.

Người đầu dây bên kia có vẻ ngập ngừng muốn nói gì thêm nhưng cuối cùng đã bỏ máy. Chị đứng lặng đi, tần ngần. Ngày Thủy còn bé nhà ở gần phố Tôn Đản, nhà anh Vũ cách nhà Thủy có mấy số nhà. Hai gia đình hay qua lại với nhau. Nhà Vũ toàn con trai, ba chàng ngự lâm pháo thủ lộc ngộc, còn nhà Thủy lại có hai chị em gái. Có lẽ vì thế mẹ Vũ rất thương chị em Thủy, thường gọi sang cho ăn các món bánh trái bà làm, thỉnh thoảng còn dạy cho nấu món ăn, dạy thêu đan. Trong ba anh em Thủy quý anh Vũ nhất vì anh lớn hơn Thủy đến hơn mười tuổi, anh không hay trêu chọc Thủy như hai cậu em Đinh và Lễ. Anh lại hay phụ đạo cho Thủy môn Toán là môn học mà Thủy sợ nhất. Lúc đó Thủy mới mười một mười hai tuổi, ở đầu cấp hai, còn anh đã là sinh viên Đại học. Anh hay đèo Thủy trên chiếc xe đạp tòng tọc đưa Thủy đi chơi phố, đi xem triển lãm. Anh mua kem ở hiệu kem Tràng Tiền, mua bánh khoai rán ở triển lãm Vân Hồ cho chị ăn, còn anh không ăn. Nhìn em ăn anh thấy ngon rồi, anh bảo thế. Chị trêu: Anh sợ ăn ngoài đường người ta coi là trẻ con chứ gì? Anh cười béo tai chị, khoác vai chị kéo đi. Rồi chị lớn lên, mười sáu mười bảy tuổi. Anh tốt nghiệp ngành Y, được điều động đi công tác ở chiến trường Tây Nguyên. Lúc ấy là những năm chiến tranh chống Mỹ đang vào thời kỳ ác liệt nhất. Cả mấy năm liền không nhận được tin tức gì của Vũ, mẹ anh rất lo lắng và than phiền với chị là chỉ mong nhận được dù chỉ là một dòng tin nhắn của con. Nhưng rồi đúng vào năm chị đã học đến năm thứ ba Đại học và bắt đầu yêu Lâm thì Thủy nhận được thư khá dài của Vũ gửi theo đường Ủy ban Thống Nhất trong chiếc phong bì nhàu nát đầy dấu tay và vệt nước mưa. Trong thư anh kể cho chị nghe cuộc sống và chiến đấu gay gắt ở chiến trường "vừa cầm dao mổ, vừa cầm cuốc sản xuất, cầm xẻng đào hầm và đôi lúc cầm cả súng nữa...". Anh nói vì sao anh ít có dịp viết thư về cho gia đình và cho chị và cuối thư anh viết: "... Nhưng Thủy ơi, em có tin không, cả những lúc cùng đồng đội chúi trong hầm để tránh bom B52, cái chết xẹt qua đầu, anh vẫn nghĩ đến em. Anh nhắm mắt lại và thấy hiển hiện trong đầu hình ảnh của em, cái đầu nghiêng nghiêng, hai con mắt hay cười và đôi môi hay hờn dỗi. Không lâu nữa đâu anh sẽ trở về và lúc ấy sẽ có bao nhiêu chuyện bao nhiêu điều anh sẽ nói với em. Em hãy chờ, Thủy nhé!...". Khi đọc những dòng chữ ấy Thủy thấy nhói lên trong lòng một cảm giác gì vừa thương xót lại vừa như ân hận. Anh ấy ở chiến trường gian khổ thế mà mình chỉ mải vui với cuộc sống của mình ở ngoài này, mình lại quên anh ấy. Nhưng tại sao anh ấy lại không nói gì với mình trước khi ra đi? Chắc là anh ấy nghĩ mình còn trẻ quá. Còn bây giờ thì mình đã yêu Lâm...

Sau này khi chiến tranh kết thúc Vũ và Thủy gặp lại nhau thì chị đã lấy Lâm và đang mang thai đứa con đầu lòng. Thủy nhớ hôm mẹ Vũ gọi điện cho Thủy báo cho Thủy biết Vũ đã về và mời vợ chồng Thủy đến chơi, bà sẽ làm món bánh xèo miền Nam là món mà ba anh em Vũ và cả Thủy rất thích. Đang nói chuyện vui vẻ bỗng nhiên bà nghẹn lời. Lặng đi một lát, rồi bà nói: Bác thương Vũ quá cháu ạ. Hơn ba chục tuổi đầu rồi mà vẫn chưa có vợ con gì. Nhưng thôi, anh ấy về lành lặn là bác cháu mình vui rồi, có phải không cháu? Trong thâm tâm, Thủy vẫn yêu quý và kính trọng bác ấy, như một người mẹ.

Vũ ra Bắc thăm gia đình và đi an dưỡng được nửa năm thì làm đơn xin trở về công tác ở một bệnh viện phía Nam. Anh giải thích với Thủy là anh muốn sống ở trong Nam khí hậu hợp với anh hơn, vả chăng về lâu dài anh muốn đưa mẹ anh về lại trong Nam gần quê gốc của bà. Nhưng khi nói câu ấy thì anh lại nhìn sâu vào mắt Thủy, cái nhìn buồn và thăm thẳm khiến chị bối rối quay mặt đi. Một lần anh bảo Thủy:

- Bao giờ anh cũng chỉ có một nguyện vọng là em được hạnh phúc. Bây giờ thấy em hạnh phúc là anh mừng rồi.

Thủy đáp lí nhí:

- Vâng.

Biết nói gì hơn với anh ấy? Giá như Thủy đối với anh ấy vẫn vô tư như ngày xưa thì có lẽ sau bao nhiêu năm xa cách, sẽ có bao nhiêu chuyện Thủy sẽ líu lo kể cho anh ấy nghe. Thủy sẽ luôn kéo Vũ đến chơi nhà, làm cho Vũ và Lâm cũng thân nhau, quý nhau như chị quý Vũ và yêu Lâm. Thủy sẽ nói với anh Vũ rằng cuộc hôn nhân của chị với Lâm là rất tốt đẹp, nay chị lại sắp làm mẹ, chị rất hạnh phúc. Cũng như ngày xưa cứ gặp anh là Thủy lại kể cho anh nghe tất cả những gì Thủy đang sống, đang thấy, đang nghe, đang trải qua, đang vui thích. Nhưng với linh cảm một người đàn bà, Thủy biết mình không nên nói nhiều về hạnh phúc của mình với anh ấy, không nên làm thương tổn đến anh ấy. Vả chăng, hạnh phúc chỉ là tương đối? Nhất là vào những buổi sáng buồn như sáng nay. Nếu như hồi ấy mình chưa yêu Lâm, mình yêu và lấy Vũ, một con người rất tình cảm, hiểu mình và lúc nào cũng quan tâm chăm sóc đến mình - không đơn giản và nhiều lúc "thờ ơ" với mình như Lâm - thì liệu mình có hạnh phúc hơn bây giờ không nhỉ? Chị lẩn thẩn nghĩ, và tự dưng lại bật cười. Mình dớ dẩn, thật dớ dẩn! Làm như mình không hề yêu chồng, không như người ngồi trên đống lửa mỗi lúc anh ấy đi đâu về muộn. Gần năm mươi tuổi đầu rồi mà vẫn còn mơ mộng, như một cô bé hai mươi... Bỗng chị nhìn lên đồng hồ. Thôi chết, mình chưa nấu nướng gì mà anh Lâm đi họp sắp về rồi. Anh ấy sẽ mở toang cửa và kêu toáng lên: "Anh đói vàng mắt theo nghĩa đen rồi đây này!”. Quên hết phiền muộn và - không biết là lần thứ bao nhiêu - "xác định quyết tâm phải nói chuyện nghiêm túc một lần với Lâm", Thủy đặt vội cuốn sách đang xem dở lên bàn, vội vã đi vào bếp.

 

T . H

[ Print this page ]In bài   Trang trước [ Top page ]Đầu trang


Gửi ý kiến
Họ tên
eMail
Điện thoại
Địa chỉ
Nội dung:
   
Các bài mới
  Mùa dưa hấu Tết(9/3/2010)
  Truyện Ngắn:Sư tử chợ Giời(14/4/2010)
  Xóm cũ(27/4/2010)
   Ngược dốc(28/4/2010)
  Truyện ngắn: Đêm sông Đà lộng gió(21/5/2010)
  Út Hoa(21/5/2010)
  Đêm trăng khuyết(24/6/2010)
  Chớp mắt(30/6/2010)
  Truyện ngắn: Chuyện tình Sapa(26/7/2010)
  Truyện ngắn: Bài văn chưa viết đoạn kết(26/7/2010)
Các bài đã đăng
  Một truyền thuyết tình yêu chưa kể(9/3/2010)
  Mùa gặt(9/3/2010)
  Một ngày(9/3/2010)
  Quẻ tình(9/3/2010)
  Em với Việt Trì(9/3/2010)
  Thái cực(9/3/2010)
  Thơ cho người bán gốm rong(9/3/2010)
  Trăng Nguyễn Du(9/3/2010)
  Đói lòng ăn nửa trái sim...(9/3/2010)
Tìm kiếm
Trao đổi
Văn học và nhà trường : Để góp phần nâng cao chất lượng dạy và học bộ môn Văn
Bàn thêm về sáng tạo của Nguyễn Du trong Truyện Kiều qua đoạn trích Trao Duyên
" TỰA" - MỘT BÀI THƠ CÓ TẦM
Di sản văn học
Một câu lạc bộ thơ Việt 700 năm trước
Vũ Đình Long - người khởi động và thúc đẩy tiến trình hiện đại hóa
sách "Về chủ nghĩa nhân văn Hồ Chí Minh"
 TẠP CHÍ NHÀ VĂN
 THỐNG KÊ

 
 
 
 
© TẠP CHÍ NHÀ VĂN VIỆT NAM
Địa chỉ: 65 Nguyễn Du - Hai Bà Trưng - Hà Nội - Việt Nam
Điện thoại: (84-43) 9423111 * Fax: (84-43) 9429387
Email: tapchinhavan@fpt.vn
Tổng biên tập: Nguyễn Trác
Phó tổng biên tập: Vũ Đảm
Giấy phép số 108/GP-BC, ngày 19-03-2008.
Tạp chí Nhà văn Việt nam giữ bản quyền nội dung trên website này.
Xây dựng, phát triển: iDesign